Ân Hận – Phần 8

(Tiếp theo…)

Chị Cúc thân phận chỉ là người giúp việc, nghe bà Thanh nói thế, chị chỉ thấy mặc cảm ʇ⚡︎ự ti và tủi hổ hơn.

Anh em ông Thuận được bà Thanh một tay chăm sóc nuôi nấng từ nhỏ. Chồng bà mất sớm vì υпg Ϯhư, bà ở vậy nuôi con. Thấy con thành đạt, bà cũng mừng, nhưng hạnh phúc của hai con thì mãi không ổn định, bà lại lo. Sức khỏe bà thì càng ngày càng đi xuống, bà sợ mình không còn đủ tỉnh táo để hưởng cảnh cháu con quây quần nữa. Vậy mà Thảo cứ ì ra, như bom nổ chậm.

Bà Thanh không đùa giỡn, mà thật sự quý Cúc. Tuy chị không thật đẹp, nhưng dưới con mắt kinh nghiệm của bà, Cúc sẽ là một người vợ tuyệt vời.

Chị Cúc giờ như người một nhà, không còn khoảng cách chủ tớ. Chị thấy thương ông Thuận, thấy ông cô đơn đến lạ.

Thế là chị tới nhà ông Thuận giúp việc đã được hai năm. Thời gian trôi nhanh thật. Năm nay là năm hạn bốn chín của ông Thuận, chị nhắc ông cẩn thận. Ông trề môi “Giờ này anh còn sợ gì nữa. Người tính không bằng trời tính, kệ đi em”. ” Thì em cứ nhắc thế. Đàn ông các anh là cứng đầu lắm”. Ông Thuận cười khà khà “Cứng đầu mới sống nổi với mấy bà chứ”. Chị nguýt ” Làm như phụ nữ bọn em xấu lắm ý”.

Với một người đã trải qua khó khăn mất mát như ông Thuận, ông hiểu cái gì mới thực sự cần, cái gì là phù du. Cúc dù không đẹp, chỉ là ô sin, nhưng nếu lấy vợ, ông sẽ lấy người như Cúc.

Chị đâu phải người vô tâm mà không biết tình cảm ông Thuận dành cho mình. Nhưng từ xưa tới nay, có ông chủ nào cưới ô sin làm vợ đâu.

Nhờ số tiền của Cúc, nhà ở quê đã sửa xong, đẹp và chắc chắn. Mẹ chị bảo, tiền bạc từ từ rồi em nó trả sau, vợ chồng nó khổ quá, chị cầm tiền rồi cũng có cần đâu. Chị vâng dạ, nhưng chị không gửi hết tiền về nhờ mẹ giữ nữa, mà chỉ gửi một ít cho mẹ có tiền tiêu vặt. Chị nhờ ông Thuận lập cho một tài khoản, rồi chuyển hết tiền vào đấy.

Advertisement

Thằng Huy mách là chú Thảo hay dò hỏi về cô Cúc. Nó cười hềnh hệch, bảo chú Thảo thích cô lắm. Chị chưa kịp trả treo câu nào, thì nó đã chạy biến đi mất.

Được nhà ông Thuận quan tâm, chị vừa mừng, vừa lo. Mừng vì có người để ý đến mình, lo vì liệu tương lai có tốt hơn hiện tại, hay là cứ từ chối hết cho thanh thản, nhẹ lòng.

Chị Cúc thấy dạo này bà Thanh và Thảo hay rầm rì to nhỏ, có vẻ bí mật lắm. Không biết đang bàn tính chuyện gì, mà cứ vừa nói, vừa liếc mắt nhìn chị… (Còn tiếp…)

Bài ntv ảnh st

Advertisement

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *