Bà cô mù – Chương 1

Tác giả Nguyễn Thơ

Người đàn bà có dáng người thấp bé đang dò dẫm từng bước tгêภ con đường làng. Quần áo của bà ướt sũng , một tay ҳάch cái giỏ tre cũng nhỏ, tay kia cầm chiếc gậy cong queo, Thỉnh thoảng bà lại đưa gậy từ từ gạt xung quanh xem có vật gì vướng tгêภ đường không. Chân phải bà đưa ra phía trước, khẽ đặt xuống nhấc lên mấy lần. Dường như cảm thấy không có gì cản trở bà mới hạ hẳn bàn chân xuống mặt đất. Sau đó chân trái lại đưa ra phía trước, cũng được nhấc lên đặt xuống như lúc vừa rồi, khi đã thấy an toàn bàn chân ấy mới gọi là tiến được một bước. Thì ra bà bị mù cả hai mắt, vậy mà bà vẫn đi mò cua bắt ốc bình thường.

Lũ trẻ đang chạy nhảy nô như ςư-ớ.ק , nhìn thấy bà chúng ào tới hét lên:

⁃Bà Huê đi mò về kìa chúng mày ơi, xem bà bắt được những gì nào.

Chợt bà buông vội chiếc gậy xuống đất, hai tay ôm chặt chiếc giỏ lên phía ռ.ɠ-ự.ɕ như sợ bọn trẻ nó ςư-ớ.ק mất. Thấy vậy chúng nó lại nhao nhao:

⁃ Cho tụi con xem hôm nay bà mò được nhiều không?

Người đàn bà ấy nói giọng rất nhẹ nhàng trìu mến:

​⁃Hôm nay bà mệt nên về sớm, được ít thôi. Các cháu tránh ra cho bà đi nào.

Ngay lúc ấy có cô bé khoảng 10 tuổi tới bên bà nói:

​⁃Bà ơi, để cháu dắt bà về nhà nhé.

Rồi nó cầm bàn tay ướt sũng của bà lôi đi. Đó là con Hiền cháu ngoại bà Xíu trong làng. Nó là đứa hay gần gũi với bà Huê nhất so với lũ trẻ con ở đây. Vì theo thói quen, nên bà không thể bước nhanh được mặc dù đã có người bên cạnh. Mấy đứa trẻ thấy thế cũng đi theo, chúng đòi bê chiếc giỏ nhưng nhất định bà không nghe. Chắc bà sợ bọn chúng sẽ làm đổ hết công lao cả buổi trưa nắng của mình.

Nhà bà ở ngoài mặt đường cái quan, nhưng hằng ngày bà đi vào trong làng để xuống mương mò cua bắt ốc. Ai cũng ngạc nhiên vì khả năng thần kỳ của bà. Hình như ông trời không lấy đi tất cả của ai thứ gì bao giờ. Tuy mù cả hai mắt nhưng bà có đôi tai rất thính. Và đặc biệt bà chưa từng lạc đường bao giờ. Bà cứ łầɲ ɱò từng bước một, vậy mà mọi ngõ ngách trong làng, những con mương nhỏ to bà đều thuộc làu trong đầu. Nếu những người đã từng quen, chỉ cần một tiếng cười của họ, bà đã nhận ra người đó là ai và tên là gì rồi.

Đã tới mép đường cái to, bọn trẻ định qua đường thì bà Huê nói:

​⁃Từ từ đã các cháu, phía bên phải đang có xe đấy.

Chúng nó nhìn theo hướng tay bà chỉ, từ phía xa có một chiếc xe máy đang tiến đến thật. Kể ra đi nhanh sang bên kia đường vẫn kịp, nhưng chúng đành đứng lại theo ý của bà. Một đứa chợt hỏi:

​⁃ Bà ơi! Cả hai mắt bà đều không nhìn thấy, vậy sao bà biết ạ?

Bà khẽ cười rồi nói:

​⁃ Bà nghe thấy tiếng xe họ đang đi tới mà.

Cả bọn đều trầm trồ:

​⁃ Bà ơi, giỏi thật đấy.

Sang bên kia đường, đi một đoạn nữa thì tới cổng nhà bà. Chúng nó ra hiệu cho nhau đi quá lên một chút, nhưng bà nhất định không đi theo chúng mà bảo:

​⁃Cổng nhà bà đây rồi, các cháu mở hộ bà cái dây buộc.

Mấy đứa ngơ ngác thực sự. Rồi chúng nó lại thốt lên:

​⁃ Bà thật là tài, tại sao bà lại biết đã tới nhà rồi ạ?

Cánh cổng tre của bà được buộc bằng một sợi dây dải rút. Khi nó vừa hé mở, cả bọn ùa vào như lũ chim sổ l*иg. Chúng hét lên:

​⁃ Bà ơi, cho chúng cháu trèo sung nhé, khế chín nữa đây này, nhiều lắm chúng mày ơi.

Bà mỉm cười, trong lòng thấy vui vui. Cô bé vẫn dắt bà vào phía trong. Nó nhanh nhảu hỏi:

​⁃ Bà có cần gì không, cháu làm giúp ạ?

Bà bảo, để bà tắm đã. Rồi bà khẽ khàng lần từng bước xuống cầu ao, từ từ dìm cả người xuống nước. Sau khi đã giũ sạch sẽ bùn đất tгêภ người, bà lom khom lên bờ bằng cả hai tay và hai chân. Lũ trẻ vẫn đang rinh rích ngoài vườn. Bà tiến tới cái xép ở đầu nhà, nơi có cây sào vắt quần áo. Hai tay sờ tìm chiếc áo cũ ở phía ngoài dùng làm khăn lau người cho khô, rồi lần lượt mặc quần áo sạch vào. Một đứa chạy vào bếp của bà để tìm muối. Đang loay hoay chợt nó nghe tiếng bà vọng ra từ phía chái nhà tгêภ:

​⁃ Tìm muối hả, có bã cáy bà ủ trong hũ sành đấy. Cháu lấy cái thìa múc ra bát, ăn với khế chua ngon lắm.

Thằng bé giật mình vội đáp:
​⁃ Vâng. Sao bà biết cháu đang tìm muối thế ạ?

Bà không đáp lại mà chỉ cười. Khuôn mặt biểu lộ rõ niềm vui, hai mắt hàng ngày vẫn nhắm nghiền hơi động đậy.

Bọn trẻ con cứ thắc mắc, rõ ràng bà ở một chỗ mà lại biết nó đang tìm muối. Lạ kỳ thật đấy. Bà từ từ lần theo tường tiến vào, rồi ngồi xuống gần cái hũ sành trong góc bếp, sau đó lôi ra phía ngoài. Bà nghiêng đầu nghe xem bọn trẻ đang ở chỗ nào, rồi cất tiếng gọi:

​⁃ Một đứa lấy cho bà mượn cái bát và cái thìa nào.

Nắp hũ sành vừa được mở ra, mùi mắm cáy thơm phức làm cho chúng nó nuốt nước bọt ừng ực. Những con cáy được làm sạch sẽ, giã dập sau đó ủ với muối trong hũ sành. Một thời gian nó trở thành một thứ nước đặc sánh màu đất phù sa. Bà múc cả nước liền cái ra bát rồi bảo:

​⁃bHái quả ớt ở cây gần vại nước kia, dằm vào ăn mới ngon.

Tụi trẻ ngồi quây quần quanh rổ khế và bát bã cáy dằm ớt giữa sân. Tiếng nhai tóp tép, tiếng xuýt xoa vì cay. Đứa nào cũng đỏ ửng cả mặt, trán lấm tấm mồ hôi vì cay và chua!

​⁃ Ngon quá, bà làm mắm cáy ngon lắm ạ!

Thấy cũng đã khá lâu, bà quay ra nói với bọn trẻ:

​⁃ Gần tối rồi, các cháu ăn xong về nhà nấu cơm giúp bố mẹ đi. Hôm khác lại chơi sau nhé.

Bọn trẻ ra về hết rồi, bà lại lụi hụi một mình với ba gian nhà ngói xây luồn gianh từ thời bố mẹ của bà để lại, giữa khu vườn rậm rịt cây cối đủ các loại. Mấy con gà lóc cóc về sân đòi ăn, bà lại lần từng bước vào trong nhà bốc nắm gạo vứt ra cho chúng nó. Bà lặng lẽ vào bếp, bắc cái nồi nhỏ lên chiếc kiềng ba chân để nấu cơm ăn bữa tối. Cứ như vậy, bà lần lủi sống một mình. Ban ngày cũng như đêm lúc nào cũng một màu đen của bóng tối.

Trước đây, tại ngôi nhà này bà cũng có một gia đình đầy đủ cả bố mẹ và các em của bà. Nhưng những ngày ấy đã xa quá rồi, bố mẹ bà không còn nữa. Các em đều ở riêng, tuy gần nhưng lại xa vời vợi.

Ngày nhỏ, bà là con gáι đầu lòng được đặt tên là Huê. Cô bé xinh xắn dễ thương có đôi mắt sáng to tròn đen láy. Vài năm sau tiếp tục hai cậu con trai nữa ra đời, thằng anh đặt tên là Trường, cậu em út tên là Sĩ. Hai ông bà có nghề thợ nhuộm gia truyền nên kinh tế có phần khá giả. Ngày ấy người ta chỉ mặc đồ bằng vải phin sợi bông, khi cũ rồi đem nhuộm lại cho mới. Cô bé Huê được bố mẹ hướng dẫn nhận mặt vải và ρhâп loại màu nhuộm. Chưa đến 10 tuổi mà nó đã biết loại nào sợi bông và loại lào sợi nilông. Chỉ có những bộ quần áo bằng vải sợi bông thì mới nhuộm được. Vì trong quá trình nhuộm, quần áo sẽ được nhúng vào nồi tђยốς đang sôi, sau khi vải đã được ngấm tђยốς, quần áo được đưa sang thùng nước lạnh. Vì vậy nếu loại vải nào có pha nilông, sau khi nhuộm nó sẽ co lại nhăn nhúm không thể mặc được. Cô bé Huê chăm chỉ và rất thông minh, ông bà nghĩ bụng nó sẽ thừa hưởng cái nghề gia truyền của gia đình.

Năm ấy dân còn nghèo lắm, nhưng ông bà đã làm được ba gian nhà xây luồn gianh lợp ngói, bên cạnh có nhà ngang để chứa thóc gạo, đồ đạc linh ϮιпҺ và cối xay giã. Khu vườn rất rộng, một chiều chạy dọc đường cái khoảng 50m được ông trồng mây leo làm hàng rào. Trong vườn rậm rịt đầy cây ăn quả các loại. Cái ao rộng xung quanh trồng toàn dừa, bên dưới mặt ao tốt um bởi những bè rau muốn đỏ.

Ngoài đồng có mấy sào ruộng, cứ đến vụ ông bà lại mượn người cày cấy, vì sáng nào ông cũng chở bà đến chợ ngồi nhuộm quần áo. Huê nửa ngày đi học nửa ngày giúp mẹ trông em. Ở nhà nếu có khách mang hàng tới cô sẽ thay bố mẹ nhận và ghi tên. Chưa đến 10 tuổi nhưng nó nhận mặt vải rất giỏi, nhiều khi khách không tin cứ nằng nặc đòi để quần áo lại. Nhưng sau đó bố mẹ cô đều phải trả lại khách vì có sợi nilông không nhuộm được.

Cuộc sống thật yên bình trong con mắt thơ ngây của cô bé. Hằng ngày cô được ăn no, đến trường và vui chơi cùng hai em trai bé bỏng. Chị em nó lớn lên trong tình yêu thương của bố mẹ. Nhưng bất ngờ tai họa đã đổ xuống gia đình của cô bé ấy. Năm 10 tuổi cô lên đậu mùa bị chạy vào và mù luôn cả hai mắt. Xót xa cô con gáι bé nhỏ, nên ông bà dành cho nó tình yêu thương vô bờ bến. Bà mẹ đành phải nghỉ ở nhà để chăm các con, kinh tế có phần sa sút hơn trước.

Advertisement

Vài năm sau đó, Huê quen dần với cuộc sống trong bóng tối. Tuy không nhìn thấy gì nhưng cô vẫn giúp bố mẹ nấu cơm, chăm em và quét dọn nhà cửa. Lớn lên không làm được việc đồng nhưng cô vẫn giúp bố mẹ việc nhà chu toàn. Mỗi lần nhà gần hết gạo, cô lại đổ thóc vào cối để xay. Một mình cứ thế cô làm từ sáng tới trưa, từ trưa đến tối. Cô ʇ⚡︎ự xay rồi sàng bỏ trấu, sau đó đổ vào cối giã. Cô đứng tгêภ ngõng cối một mình đủng đỉnh dịp một dịp hai. Miệng lầm bầm đếm được mấy trăm chày thì lại xuống sờ xem cám nhỏ chưa. Khi bàn tay thấy những hạt cám đã nhỏ mịn thì cô dùng cái ống cân xúc lên chiếc lia to, sau đó lấy chiếc dần mắt nhỏ cho gạo vào lắc để cám lọt xuống dưới. Tới chiều bố mẹ đi làm về là đã có thúng gạo trắng ngần do tay cô con gáι ʇ⚡︎ự làm.

Thỉnh thoảng Huê được mẹ cho vào trong làng chơi nhà các bác các cô. Ở đó nhà cô còn một mảnh vườn bỏ không rất rộng từ thời ông bà ngoại để lại. Vì ông bà chỉ có mình mẹ cô là con gáι đã lấy chồng, nên sau khi họ mất, khu vườn ấy trở nên gần như bỏ hoang. Hằng năm mẹ cô lựa thời gian vào dọn cỏ, phát cành cây rồi đem đốt. Huê cũng đi theo và łầɲ ɱò vơ lá giúp mẹ.

Thời gian cứ thế trôi đi, chả mấy chốc chị em cô đã khôn lớn trưởng thành. Ngược lại bố mẹ thì ngày một già. Nghề nhuộm quần áo đã không còn được chưng dụng. Vì kinh tế đã phát triển hơn trước, vải vóc bây giờ đẹp cả về chất lượng lẫn màu sắc. Không còn ai đến nhà ông bà để nhuộm vải nữa. Nhưng lúc này họ đã có một số vốn kha khá rồi.

Tới ngày em trai lớn của cô chuẩn bị lấy vợ, bố mẹ và chị em cô Huê mừng lắm. Vậy là gia đình thêm một thành viên mới. Gần một năm sau vợ Trường sinh em bé, cô Huê là người giúp các em trông cháu hằng ngày. Hai mắt không thấy gì, nhưng bù lại bàn tay cô rất khéo léo. Đứa bé lại quý mến cô Huê của mình. Cả nhà vẫn sống rất yên ổn nếu như không có một ngày cậu con trai út chuẩn bị lấy vợ. Lúc này ba gian nhà trở nên chật chội hơn trước. Ông bà bàn bạc làm nhà riêng cho anh con trai lớn. Nghe vậy vợ chồng Trường lên tiếng:

​⁃ Hay là bố mẹ làm nhà cho chúng con ở vườn của ông bà ngoại trong làng, vợ chồng con vào đó ở cho đỡ chật chội.

Thấy con trai đặt vấn đề, ông bà không đồng ý, vậy là rắc rối trong gia đình bắt đầu nhen nhóm từ đây.

N.T

Advertisement

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *