Bà cô mù – Chương 3

Nguyễn Thơ

Ngày giỗ bố mẹ, mấy người em làm cỗ cúng tại nhà của anh trưởng trong làng. Nghe đâu còn mời cả thầy về lập đàn làm lễ lớn lắm. Họ mời bè bạn gần xa tới mấy chục mâm, nhưng lại quên mất cô chị mù loà đang sống lủi thủi một mình.

Con người ta bình thường cũng không khỏe mãi được, huống hồ cô là một người tàn tật đã bắt đầu lớn tuổi. Nhiều lúc cô Huê bị ốm nằm li bì trong nhà không một viên tђยốς, không có ai hỏi han. Thế rồi cô dò dẫm ra vườn tới bên cây hương nhu, cây ngải tía và cây sả, những loại cây tђยốς mà mẹ cô đã chỉ dẫn cho từ ngày còn nhỏ. Cô lấy tay bứt mỗi loại một lá rồi cho nên mũi ngửi, thấy đúng mùi của cây cần tìm, cô bẻ mỗi thứ một ít, rồi mang về rửa sạch cho vào nồi bắc lên bếp đun. Sau đó quây tấm chăn ngồi xông.

Bọn trẻ con trong làng biết vườn của cô có nhiều cây ăn quả, nên thỉnh thoảng chúng đến hỏi xin rồi cùng trèo leo nô như ςư-ớ.ק. Những lúc ấy cô cảm thấy vui, trong lòng ấm lại vì có tiếng người.

Lớp trẻ này đi dựng vợ gả chồng thì lớp sau lại lớn. Cứ thế mùa nào thức ấy bọn trẻ vẫn thích đến vườn nhà bà Huê để trèo leo. Vì không có người chăm nên cỏ dại dây leo kín cả vườn. Chúng thích thú chui vào chơi đi ẩn rồi đuổi nhau. Có lần chúng làm đổ cả hũ muối của bà. Hôm ấy nấu canh xong bà ăn sạn hết cả mồm miệng. Hôm sau mấy đứa ҳάch một túi muối đến và nói:

​⁃ Bà ơi hôm qua chúng cháu làm đổ muối của bà xuống đất, sợ quá nên lại hót vào lọ. Hôm nay cháu đem muối sạch đến đền bà đấy ạ.

Bà cười, vết nhăn tгêภ trán đã hằn sâu, miệng cҺửι yêu tụi nhỏ:

​⁃​Tiên sư chúng mày chứ, thảo nào bà nấu canh ăn sạn sạn là.

Chợt có tiếng một đứa con gáι nói;

​⁃ Cái Hiền xúc trộm muối của bà nó mang đến đấy ạ.

Bỗng bà nghiêm nét mặt nói:

​⁃ Thế là không được rồi, khi nấu bà sẽ cho vào bát nước hòa lên rồi gạn vào nồi vẫn ăn được. Con Hiền mang muối này về trả cho bà ngay nhé.

Rồi nhất định bà không chịu lấy túi muối của bọn trẻ con mang đến. Bà nói ăn trộm thế là không tốt. Lớn lên sẽ trở thành người xấu và không ai yêu thương mình nữa.

Con Hiền là cháu ngoại của bà Xíu trong làng. Ngày đôi mắt còn sáng, bà và Xíu là đôi bạn rất thân. Nhưng đến bây giờ cả hai đều có số phận thật trớ trêu.

Hiền là một đứa trẻ ngoan. Ông nó mất sớm, một mình bà ngoại nuôi mẹ nó đến lớn. Cuộc sống của hai mẹ con bắt đầu có miếng ăn, là từ khi cô gáι ấy biết đạp xe mua hoa quả xuống phố để bán. Một ngày cô con gáι tên Hồng dẫn người yêu về nhà giới thiệu. Đó là chàng thanh niên người dân tộc Sán Dìu cũng về Hải Phòng để làm ăn sinh sống. Họ quen và trở nên thương nhau. Tinh yêu của họ bắt đầu từ cái sọt hoa quả, dân làng vẫn nói đùa như thế.

Sau đám cưới đơn giản ấy, chàng thanh niên người dân tộc chính thức về ở rể nhà bà Xíu. Hai vợ chồng hằng ngày đi rong ruổi mua hoa quả trong làng ngoài xã, rồi sáng sớm hôm sau đạp xe xuống tận phố dưới Hải Phòng bán lẻ. Con Hiền ra đời trong ngập tràn hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ. Khi con cứng cáp, họ để cháu ở nhà cho bà ngoại trông rồi lại đi chạy chợ kiếm tiền. Đùng một hôm bà cháu ở nhà nhận được tin dữ, hai vợ chồng Hồng bị va vào tàu hoả đường sắt Ϯử ʋσпg cả đôi. Bà xíu đau đớn bàng hoàng tưởng chừng như không sống nổi. Nhưng vì con cháu gáι mồ côi đáng thương, nên bà phải tiếp tục gượng dậy. Từ đó hai bà cháu côi cút nuôi nhau cho tới bây giờ.

Từ ngày bà Huê phải sống một mình, bà Xíu thỉnh thoảng lại đến để trò chuyện. Mỗi lần như vậy bà đều đem theo đồ ăn tới để biếu bà bạn mù loà. Lúc thì bát khoai bung, khi thì gói xôi bà ʇ⚡︎ự nấu. Rồi bà để ý xem bà Huê cần thứ gì là te tái chạy đi mua giúp. Từ hạt muối, bao diêm hay là vài cân gạo. Có khi còn ngồi nấu cả hộ bà Huê niêu cơm rồi mới về.

Con Hiền thì rất hay theo lũ trẻ con tới vườn của bà Huê trèo sung vặt khế. Nhìn thấy bà mù cả hai mắt nhưng vẫn làm được mọi việc thì nó ngạc nhiên lắm. Nó về kể chuyện với bà ngoại rất nhiều. Bỗng dưng bà Xíu nhìn cháu mình lại nghĩ, nếu mình chẳng may không còn tгêภ đời, liệu nó có khổ cực đắng cay như cuộc đời của bà ấy hay không? Mặc dù nó có đủ hai bàn tay và đôi mắt sáng, nhưng mà nó còn quá nhỏ. Nghĩ đến đây bà lại đau quặn thắt cả ruột gan

Hôm nay bà Huê mệt nên không đi mò. Đang lúi húi vơ ít lá khô ngoài vườn vào bếp, bỗng bà nghe thấy mấy người đi ngoài đường nói chuyện với nhau:

​⁃ Chỉ Ϯộι con bé Hiền thôi, Đã mồ côi thì chớ, nay bà ngoại mất rồi không biết ở với ai.

Bà Huê rụng rời chân tay buông vội nắm lá xuống dưới đất. Bà łầɲ ɱò tới sát bờ rào gọi to:

​⁃ Ai đang nói gì ngoài đường đấy cho tôi hỏi. Có phải bà Xíu… bà Xíu làm sao không?

Mấy người quay lại nói:

​⁃ Bà Xíu cảm đột ngột mất rồi ạ. Chiều nay liệm đấy.

Bà đứng lặng một hồi, rồi dò từng bước vào trong nhà. Lát sau bà sờ bộ quần áo lành nhất của mình mang ra ѵυốŧ ѵε từng nếp đã gấp từ lâu. Sau đó bà mặc vào người.

Bà cứ ngồi bần thần như vậy không biết từ bao giờ, bà quên cả nấu cơm ăn trưa. Mới hôm qua thôi, bà Xíu còn ngồi chơi với bà rất lâu. Bà ấy còn sai con bé Hiền mang tới cho một thùng mì tôm và lọ ruốc ϮhịϮ kia mà.

Rồi bỗng dưng bà Huê giật mình nghĩ lại. Hôm qua bà ấy nói chuyện lâu lắm, dặn dò ân cần cứ như người sắp phải đi xa:

​⁃ Ruốc này là chị mua ϮhịϮ nạc về ʇ⚡︎ự làm đấy, ngon lắm. Em cất cho cẩn thận để dành ăn được lâu. Mai kia nếu chị không ra ngoài này được, bọn trẻ có đến chơi cần gì thì nhờ chúng nó mua hộ. Còn tiền lương thì bảo con Hiền nó lĩnh cho, chị dặn nó rồi.

Chả là mỗi tháng bà Huê được mấy đồng tiền trợ cấp của người tàn tật. Có lúc họ mang đến tận nhà cho bà, khi thì bà Xíu đi lĩnh hộ.

Bà Huê cứ ngồi lặng im như vậy thật lâu, tới khi nghe tiếng trống lệnh trong làng vọng ra, bà giật mình vội vàng bước ra ngoài rồi lật đật khép cửa. Dò dẫm mãi tới đầu làng, có mấy người chắc cũng đang đến nhà đám, họ hỏi:

​⁃ Bà vào đám ma hử, thế thì đi cùng chúng tôi, nào đưa tay đây.

Bà khẽ vâng một tiếng, rồi cứ thế bước theo mấy người vừa nãy. Bàn tay được người kia nắm chặt dắt đi. Càng tới gần tiếng kèn trống càng rõ, bỗng dưng tιм bà ᵭ.ậ..℘ thình thình trào dâng lên cảm xúc khó tả. Vậy là chị Xíu đã đi thật rồi ư?

Tới nơi mấy người đó đi vội vào trong, còn bà đứng ở phía ngoài khẽ đưa tay vịn vào bờ rào. Mùi hương phảng phất thoảng bay ra ngoài, bà có cảm giác lạnh dọc sống lưng. Tiếng người nói ồn ào xen lẫn tiếng kèn trống làm bà nghĩ lại đám tang của bố mẹ mình. Từ khóe mắt nhăn nheo bỗng rỉ ra hai giọt nước. Đôi mắt không bao giờ mở được, nhưng những giọt nước vẫn có thể trào ra. Bà khẽ đưa vạt áo chấm lên khóe mắt, trong lòng cảm thấy bùi ngùi thương tiếc. Bỗng bà bật lên tiếng nói thì thầm như chỉ để cho một mình bà nghe:

​⁃ Chị Xíu ơi, chị bỏ em đi thật rồi sao?

Tiếng ồn ào ngày một nhiều, bà nghe rõ những bước chân qua lại trước mặt mình nhưng không ai để ý đến bà. Tiếng kèn trống lại nổi lên tò te tí, thế là hết một đời người. Không còn buồn đau, không còn lo lắng. Trời rét cũng như mùa nóng, không phải nghĩ nắng hay mưa nữa. Nhưng còn con Hiền, còn con Hiền nữa chị Xíu ơi. Bỗng bà lại bật khóc nhưng không rõ ra tiếng.

Bà cứ đứng như vậy thật lâu, tới khi hai chân có cảm giác tê cứng mới quay người lại rồi dò dẫm bước ra về. Bà muốn vào thắp một nén hương cho chị Xíu lắm, nhưng sẽ không ai cho bà vào. Đi được Một đoạn bà nghe thấy có tiếng nói của người quen:

​⁃ Hai anh em mình cho chung vào một phong bì cũng được. Đám này thì chỉ cần hương hoa thôi không phải nhiều đâu. Đặt giấy đi rồi vào viếng xong còn về.

Advertisement

Không ai khác đó chính là hai lão em trai của bà. Tiếng chúng nó ngay sát đây thôi nhưng không đứa nào hỏi chị một câu. Bà vẫn lặng lẽ dò dẫm từng bước ra ngoài. Trong lòng thầm gọi chị Xíu ơi…

Từ hôm ở đám ma về bà thấy người mình như mệt mỏi nên không đi mò nữa. Hôm nay trời lạnh bà dậy muộn. Khi bà vẫn đang tгêภ giường nằm trùm chăn thì nghe có tiếng nói ồn ào ngoài sân:

​⁃ Cô đâu rồi, vẫn chưa dậy cơ à?

Bà chưa kịp ᵭάпҺ tiếng thì lại thấy có người nói tiếp:

​⁃ Rộng lắm, cũng phải tới năm mươi mét chiều mặt đường đấy. Chiều sâu 20m vị chi là tất cả, hàng nghìn mét vuông kể cả ao. Nhìn cây cối um tùm thế thôi, chứ phát quang đi địa thế khá đẹp. Các bác cứ xem đi.

Nghe tới đây bà vẫn chả hiểu họ nói về cái gì. Rồi bà từ từ ngồi dậy và lần tay theo tường bước ra ngoài. Tới cửa bà hỏi:

​⁃Ai đấy?

Bỗng bà nghe tiếng ông em trai nói to:

​⁃Em đây, cô mệt hay sao mà dậy muộn thế?

Rồi bà nghe thấy tiếng của nhiều người nói. Tuy bà chưa hiểu nội dung câu chuyện. Nhưng bà biết chắc là họ đang nói về khu vườn và ngôi nhà bà đang ở.

Rồi bỗng dưng tối hôm ấy, cả bốn người em vừa trai vừa dâu đều đến nhà bà. Họ bảo muốn nói chuyện quan trọng. Lão em trai trưởng lên tiếng trước:

​⁃ Chị bây giờ cũng lớn tuổi rồi nên không thể sống một mình ở đây được. Em muốn đưa chị vào trong làng để tiện chăm sóc. Chị xem rồi thu xếp dọn vào luôn ngày mai. Chúng em đã chuẩn bị phòng cho chị rồi.

Bà Huê ngạc nhiên không hiểu thằng em trai nó nói thật hay đùa. Bà vẫn ngồi im chưa lên tiếng thì cô em dâu cả nói tiếp:

​⁃ Nhà em vừa nói rồi đấy, chúng em ra đây để đón chị vào trong làng. Chị xem có quần áo đồ đạc gì thì sáng mai các cháu nó mang xe ra chở vào.

Nãy giờ chưa thấy vợ chồng Sĩ lên tiếng. Cho nên bà Huê vẫn ngồi im xem ý chúng nó thế nào. Quả nhiên lúc này Sĩ mới nói xen vào:

​⁃ Nếu chị không muốn về nhà anh Trường thì sang nhà em cũng được. Kiểu gì cũng hai anh em lo cho chị cả thôi. Chị xem thu xếp đi chúng em còn bận lắm.

Cô vợ của Sĩ đế thêm vào:

​⁃ Chắc là cô còn lưu luyến ngôi nhà này. Cũng phải thôi bao năm gắn bó còn gì. Nhưng cô cũng có nhìn thấy gì đâu mà nhớ với nhung, đằng nào thì cũng già rồi. Nay mai ỉa di đái dầm ra đấy, ở đây một mình không có ai chăm khổ lắm. Chị nghe chúng em đi!

N.T

Advertisement

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *