Bà cô mù – Chương 5

phần 5 (kết)
Nguyễn Thơ

Bà Huê ngồi nghiêm nét mặt, rồi chầm chậm cất tiếng nói:

​⁃ Tôi nhờ cô giáo viết giúp một bản di chúc, rồi tất cả mọi người ở đây ký vào. Tôi muốn làm bốn bản, Sau khi xin chữ ký và đóng dấu ngoài xã, tôi muốn bốn người ở đây mỗi người giữ một bản. Và khi nào tôi nằm xuống thì tờ di chúc mới được công bố.

Sau khi nghe bà trình bày đầu đuôi, ai cũng không khỏi ngạc nhiên. Cái Hiền không hiểu chuyện cho lắm, nó chỉ nghĩ những lời dặn dò của bà Huê, rất giống với lời của bà ngoại dặn nó trước khi mất mấy ngày. Chợt nó đưa tay quệt nước mắt nói:

​⁃ Bà ơi, bà phải khỏe mạnh lên nhé. Cháu sẽ đến nấu cơm giúp bà.

Cô giáo và hai người cάп bộ xã thì hỏi đi hỏi lại bà một câu:

​⁃ Bà đã suy nghĩ kỹ chưa ạ? Việc này rất hệ trọng, nên chúng cháu không thể quyết định giúp bà ngay được.

Nhưng bà không nghe, bà yêu cầu cô giáo viết tờ di chúc theo lời của bà đọc. Bà nói rằng hôm nay mà không làm , e rằng không còn cơ hội nào khác!

Cô giáo Thanh vừa viết từng chữ theo yêu cầu của bà, vừa đưa tay lau nước mắt. Rồi tất cả những người có mặt đều phải rơi nước mắt theo.

Xong việc, bà Huê nói lời cám ơn rồi mỉm cười mãn nguyện. Khuôn mặt đen sạm nhăn nheo của bà như giãn ra. Vậy là điều lo lắng cuối cùng đã được giải quyết xong.

Thời gian gần đây người ta không thấy bà Huê ôm giỏ đi mò nữa. Chắc vì lạnh và bà cũng yếu hơn trước rồi. Một mình bà vẫn sống trong ngôi nhà từ ngày bố mẹ để lại. Ban ngày không có tiếng nói, và ban đêm không cần ánh đèn. Con Hiền vẫn thường xuyên đến để hỏi han giúp đỡ bà. Còn mấy người em và các cháu, từ hôm không tìm thấy sổ bìa đỏ thì mất mặt không thèm tới nữa.

Hôm nay cũng như mọi ngày, con Hiền lại đạp xe đến nhà bà Huê. Vừa bước vào tới cửa, nó thấy mùi khó chịu bốc lên. Sau đó tiếng bà Huê ho rũ rượi. Nó chạy vào thấy bà nằm dính xuống giường, t-.ђ.â.ภ ๔-ư.ớ.เ ướt sũng. Nó vội hỏi:

​⁃Bà ơi, bà sao thế này?

Nhận ra tiếng con Hiền, bà nói giọng yếu ớt :

​⁃ Bà ho quá, rồi chóng mặt nữa. Buồn đi giải mà chưa kịp dậy nó đã ra quần ướt cả rồi !

Hiền vội lấy quần áo thay cho bà. Nhìn sang chiếc giường bên cạnh, nó muốn đưa bà sang đó nhưng bà không dậy được. Nó đành lột cái chiếu khô rồi thay sang chiếc giường bà đang nằm. Hai bà cháu xoay sở mãi, hết đẩy bà ra chỗ này để cộn chiếu, rồi lại dùn bà sang chỗ kia để lau cái vạc giường. Cuối cùng thì bà đã có chỗ nằm sạch sẽ khô ráo rồi.

Sau khi ủ nồi cháo vào đống tro nóng, cái Hiền đem chiếu và quần áo của bà xuống ao giặt sạch. Phơi tất cả lên cái dây thép ở mé sân xong xuôi, nó đạp xe đi mua tђยốς cho bà.

Từ khi nhìn thấy bà Huê nằm ốm tгêภ giường, lúc nào nước mắt nó cũng rơi lã chã. Không biết vì sao mà ruột gan nó cảm thấy bồn chồn không yên. Mua tђยốς về tới nhà, nó vào bếp mở xem nồi cháo đã nhừ. Nó múc ra bát, rắc ruốc ϮhịϮ vào bê lên chỗ bà:

​⁃ Cháu nấu cháo rồi đây, bà dậy ăn rồi uống tђยốς nhé .

Nó muốn bón cháo cho bà, nhưng bà Huê nhất định bắt nó về bằng được:

​⁃ Con về đi kẻo muộn, lát nữa bà ʇ⚡︎ự ăn rồi sẽ uống tђยốς. Mai rồi bà sẽ khỏe ngay mà.

Nhưng ngày mai, ngày mà bà Huê nói đã không đến, bà đã không bao giờ khoẻ lại nữa. Con Hiền không ngờ hôm ấy là buổi cuối cùng nó được ngồi với bà. Thế là bà đã ra đi một mình trong căn nhà lạnh lẽo. Chắc là bà nhớ bố mẹ rồi nên muốn theo họ. Bà ở một mình chắc buồn lắm. Mọi người thương xót bà nhưng lại nói:

​⁃ Nghĩ cũng xót lắm, thương bà ấy quá. Nhưng thôi để bà ra đi vậy lại tốt. Mắt mũi không nhìn thấy gì, già yếu rồi sống cô đơn một mình quá khổ.

Nếu không có việc đất tăng giá, mấy người em của bà chắc còn lâu mới biết bà ra đi. Hôm ấy họ lại đến để đòi đưa bà vào trong làng, cửa vẫn đóng mà gọi bà không thưa. Như có linh tính chẳng lành, lão Trường đưa chân đạp mạnh, cάпh cửa vừa bật mở không khí lạnh toát trong nhà làm họ rùng mình. Bà cô đã ra đi lặng lẽ từ khi nào. Cơ thể lạnh ngắt . Đôi mắt bao năm nhắm nghiền nay xung quanh đọng rất nhiều nước. Chắc trước khi đi bà đã khóc nhiều lắm.

Đám tang của bà được tổ chức nhanh chóng. Trước khi đưa bà ra đồng, ông chủ tịch xã xin phép gia đình và đám tang được đọc tờ di chúc của bà. Lúc này mấy người em của bà vội lên tiếng:

​⁃ Không được, di chúc chị tôi làm khi nào mà chúng tôi không được biết. Đây là chị gáι ruột của chúng tôi kia mà.

Mọi người ồ lên xôn xao. cuối cùng tất cả vẫn phải im lặng để ông chủ tịch phát biểu:

​⁃ Tờ di chúc này bà Huê đã yêu cầu làm khi còn mạnh khỏe minh mẫn, trước sự chứng kiến của bốn người. Đó là cô giáo Thanh ở trường làng, cháu Hiền và hai người cάп bộ xã. Tất cả được đóng dấu và niêm phong mỗi người giữ một bản. Hôm nay tôi sẽ đọc cho tất cả mọi người nghe trước linh cữu của bà.

Nội dung bản di chúc không dài nhưng đầy đủ ý nghĩa. Cuối bản có chữ ký của bốn người người, và dấu vân tay của bà Huê. Nội dung chính là toàn bộ ngôi nhà và đám đất bà Huê đang ở đã được sang tên cho cháu Nguyễn Thị Hiền. Với lý do cháu mồ côi cả cha lẫn mẹ, hiện nay đang ở cùng với ông cậu em ruột của bà ngoại. Bản thân ông cũng nghèo. Toàn bộ vườn đất từ sau khi bà Huê mất sẽ dưới quyền sử dụng của cháu Hiền. Sau này đủ 18 tuổi cháu sẽ có quyền bán hoặc nhượng cho bất kỳ ai. Ngoài cháu Hiền ra không một ai có quyền sử dụng.

Đặc biệt trong tờ đi chúc có ghi rằng: “Các em của tôi đã có đất ở, nhà cao cửa rộng nên không cần đến chỗ đất này. Vậy tôi quyết định để lại toàn bộ khu vườn và ngôi nhà cho cháu Hiền”.

Bỗng dưng hai lão Trường và Sĩ chạy lên chỗ ông chủ tịch. Như đã lường trước được sự việc, nhanh như cắt ông bỏ ngay bản di chúc vào trong chiếc cặp da khóa lại và ôm chặt trước ռ.ɠ-ự.ɕ. Trường hét lên:

​⁃ Tôi không tin, các người là một lũ lừa đảo. Đất này là của bố mẹ tôi, chị tôi mất rồi anh em tôi phải được thừa hưởng. Con Hiền nó là đứa nào mà đòi quyền sử dụng đất của bố mẹ tôi. Vô lý, tôi sẽ kiện.

Sĩ cũng gào to lên:

​⁃ Tôi đố đứa nào dám vào nhà của bố mẹ tôi mà ở đấy. Một lũ bố láo bố láo bố toét vớ vẩn. Các người cấu kết với nhau định lừa đảo à?

Nhưng giấy trắng mực đen, chữ ký và dấu vân tay của bà Huê rõ ràng. Chữ ký của con Hiền là người được thừa kế. Cộng thêm chữ ký của ba người chứng kiến. Còn nữa, sổ nhà đất bây giờ đã đứng tên con Hiền. Làm sao mà thay đổi được đây?

Con Hiền đứng giữa đám người đến dự tang hai mắt đỏ hoe. Nó chứng kiến sự việc nãy giờ mà thấy sợ run cả người. Bỗng có một bàn tay túm chặt lấy vai nó sau đó kéo đi. Hiền chưa biết chuyện gì, thì bị bàn tay kia Ϧóþ vào gáy làm nó đau điếng nên không dám cự lại. Vợ của Trường đẩy đó tới trước ban thờ của bà Huê, nghiến răng ken két:

​⁃ Nói mau, rằng mày không biết chuyện gì cả! Mọi việc đều do mấy người kia sắp đặt. Đây là vườn đất của bố mẹ chồng tao, cô Huê là con gáι của họ. Vậy dĩ nhiên chúng tao là con thì phải được thừa hưởng mọi thứ từ bố mẹ để lại. Mày là đứa nào hử, tại sao người được thừa kế đất vườn này lại là mày được?

Con Hiền sợ quá chỉ biết khóc. Nó từ từ ngẩng mặt nhìn vào di ảnh của bà Huê. Đôi mắt bà bao năm không mở, nhưng khuôn mặt bà như muốn nói với nó điều gì. Hiền nghe thoáng đâu đây tiếng nhỏ nhẹ của bà :

​⁃ Dũng cảm lên con. Hãy nói cho mọi người biết, rằng bà Huê đã sang tên toàn bộ mảnh đất trong đó có ngôi nhà này cho con!

Nó chưa kịp cất tiếng, bỗng vợ Sĩ ở đâu lao tới túm tóc con Hiền, tay kia vả tới tấp vào mặt vào miệng nó rồi quát :

​⁃ Mày câm từ bao giờ thế? Không nói tao bắt mày phải nói! Oắt con mà đã biết lừa đảo chiếm đoạt tài sản của người khác rồi à?

Cô Thanh bỗng bước vội đến ôm chặt lấy con Hiền. Lúc này nó mới oà lên khóc nức nở. Nó cất tiếng gọi thảm thiết:

​⁃ Bà ơi! Đừng bỏ con bà ơi…Con sợ lắm!

Người nó run bắn lên, hai tay ôm chặt lấy cô giáo. Trường và Sĩ cũng tới đứng bên hai người vợ. Chắc là sợ xảy ra ẩu đả lớn, một người mặc quân phục Công An mà xanh cỏ úa bước vào:

​⁃Mọi người nghe thông báo đây, toàn bộ câu chuyện sang tên nhà đất cho cháu Hiền, là do bà Huê yêu cầu chính quyền xã làm giúp từ khi bà hoàn toàn minh mẫn. Hôm ấy có sự chứng kiến của nhiều người. Mọi việc đã được pháp luật công nhận . Nếu ai làm sai trái điều gì sẽ phải chịu hình phạt trước pháp luật! Bản thân cháu Nguyễn Thị Hiền được thừa kế tài sản, nếu có xảy ra chuyện gì, bốn người này phải chịu hoàn toàn trách nhiệm.

Advertisement

Bỗng lão Trường lột tấm khăn trắng tгêภ đầu ném xuống đất và nói:

​⁃ Vậy chúng tôi chỉ là người ngoài thôi à? Thế thì các người đi mà lo chôn cất cho bà ấy.

Rồi cả bốn người họ mặt hầm hầm bước ra ngoài. Không biết có bỏ vào trong làng hay vẫn còn đứng ở quanh đây, nhưng họ đã làm một việc trái với đạo lý làm người rồi!

Cả đám đông đều xôn xao. Ông chủ tịch xã bất ngờ lên tiếng:

​⁃ Trước vong hồn người đã khuất, chúng ta sẽ tập trung lo hậu sự chu đáo để bà Huê về nơi an nghỉ cuối cùng. Một phút mặc niệm bắt đầu!

Tất cả mọi người cúi đầu im lặng. Ai cũng rơi nước mắt, có người nén tiếng sụt sịt. Khổ thân bà Huê quá, cả đời tăm tối đến lúc ૮.ɦ.ế.ƭ cũng không được yên.

Con Hiền vẫn run bần bật. Từ bé nó đã được bà ngoại cho tới nhà bà Huê nhiều lần. Lớn lên nó càng gần gũi với bà. Nó thương bà Huê như thương bà ngoại của nó. Và, nó đâu có biết trước việc bà lại cho nó nhà cửa đất đai. Còn nữa, nó càng không thể hiểu giá trị khổng lồ của khối tài sản này. Tất việc làm của con Hiền đối với bà Huê, chỉ là xuất phát từ trái tιм bé bỏng đầy tình yêu thương của nó mà thôi!

Vậy là bà Huê đã được mọi người tiễn đưa về nơi an nghỉ cuối cùng. Mọi việc đã được cάп bộ xã thôn, và những người dân trong làng lo chu đáo. Con Hiền gửi sổ nhà đất cho bên địa chính của xã giữ hộ. Nó vẫn sống yên bình bên gia đình ông cậu của nó. Khi được hỏi đến chuyện đám đất mặt đường mà nó được đứng tên, nó ngây thơ nói:

-Lớn lên con sẽ trồng thật nhiều cây ăn quả, để cho các bạn và mọi người trong làng tha hồ ăn, có ૮.ɦ.ế.ƭ đói con cũng không bao giờ bán đám vườn của cụ và bà Huê đâu.

Còn về phần hai gia đình Trường và Sĩ, họ phát điên lên vì khối tài sản lớn của bố mẹ đã không thuộc về mình. Hai mụ vợ ra sức cҺửι bới, hai ông chồng l*иg lộn làm đơn dọa kiện cáo, nhưng cuối cùng họ chẳng thể làm được gì. Tuy căm phẫn và tiếc của, nhưng cũng chả dám động đến con Hiền, vì nó được xóm làng thương yêu và pháp luật bảo vệ rồi.

Thế mới biết, trong cuộc sống, lòng dạ con người ta thật khó lường. Có những người sống chỉ vì lòng tham ích kỷ, họ chỉ nghĩ đến lợi ích cho bản thân, mà quên đi tình ɱ.á.-ύ mủ ruột rà. Có những người tưởng như quá bình thường trong xã hội, nhưng lại có trái tιм nhân hậu bao la tình người, rất đáng để yêu thương trân trọng.

N.T
Hết

Advertisement

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *