Biển lạnh : Chương 4

Quá mệt mỏi và ngủ thϊếp đi sau một ngày đầy vất vả. Tôi cứ nghĩ vì hôm nay chuyển nhà vất vả bà mới mỏi mệt như vậy, chắc những ngày sau sẽ khác hơn. Nhưng không, dường như bà không muốn cho Benrd được yên ổn ở cạnh tôi, tôi không biết những khi tôi đi làm thì sao, nhưng khi tôi có mặt ở nhà thì hầu như bà kiếm hết lý do này lý do khác để giữ Benrd ở bên cạnh.

Tôi không phản ứng vì dù sao bà cũng là mẹ của anh ấy, nhưng càng ngày tôi càng thấy mình cô đơn và bơ vơ đến vô cùng.

Những đêm chăm sóc bà xong Benrd mệt cũng ngủ luôn trong phòng bà. Cuộc sống của tôi đã bị đảo lộn hoàn toàn, đi nhẹ, nói khẽ, và đặc biệt là tôi không được ăn nước mắm. Là người Việt sinh ra đã ăn nước mắm từ nhỏ rồi , nước mắt mặn như có vị nước mắm, vậy mà bây giờ không được ăn thì thật chẳng khác gì cực hình.

Tôi phải thay đổi hoàn toàn sinh hoạt, thói quen và ngay cả Benrd tôi cũng phải nhường cho bà mỗi tối để đấm Ϧóþ.

Không biết tôi sẽ phải sống như thế này bao lâu? Tôi chưa từng đi làm dâu bao giờ, chưa phải thưa gửi, đi hỏi về chào một bà mẹ chồng nào, vậy mà bây giờ phải luồn lụy một bà mẹ chồng hờ … ôi dòng đời đưa đẩy sao mà nghiệt ngã thế.

Tôi đến với anh vì tình yêu của anh dành cho tôi và mong muốn một cuộc sống bình yên, một chốn dừng chân chứ chẳng vì cái gì cả, tôi có giấy tờ định cư của Ba Lan, có bảo hiểm y tế chứ không phải người rơm mà phải lấy chồng để may quần áo như người khác.

Mùa hè là mùa mà muôn loài hoa đẹp của xứ sở châu Âu thi nhau khoe sắc. Tôi sinh ra và lớn lên là gáι mười ba làng cổ có nghề truyền thống trồng hoa, tôi rất yêu thích hoa và vẻ đẹp thanh tao của các loài hoa mỹ miều. Đặt mãi mới được khóm hoa nhài bê về nhà hôm trước hôm sau bà bắt tôi bỏ đi vì không thích mùi hương của nó, bà nói hoa Việt Nam sẽ làm hỏng các giống hoa của Đức và làm cho bà dị ứng.

Tôi cay đắng phải mang cho và mua một chậu nhật qùγnh về trồng, vun tưới mãi đến khi nụ hoa tua tủa thì một hôm tôi đi làm về thấy bà bưng ra để ngoài sân thượng. Cả ngày phơi nắng dưới nhiệt độ cao, chậu hoa của tôi đang mơn mởn cả gần chục bông hoa đỏ thắm và hàng chục cái nụ đang chờ bung lụa đã héo rũ, và không thể nào tươi trở lại được.

Đến nước này thì tôi không còn chịu đựng nổi nữa, tôi vào phòng nằm khóc như một đứa trẻ, bao nhiêu cay cực dồn nén bấy lâu cứ tuôn ra xối xả theo nước mắt mặn chát.

Benrd rất buồn cứ ngồi thẫn thờ nhìn chậu hoa rồi lại nhìn tôi, anh là một người con hiếu thảo vô cùng, nhất nhất cái gì cũng mẹ, tôi không đủ ngôn ngữ để có thể nói với anh như nói với người Việt, thậm chí có tức lắm cũng không thể cãi nhau.

Sau ba tháng chịu đủ mọi thứ vặn vẹo và bắt bẻ của bà, tôi nói với anh muốn nghỉ lại ở nhà cháu một tuần vì tôi đã mất ngủ thường xuyên rất mệt mỏi. Benrd đồng ý và căn dặn tôi chú ý giữ gìn sức khỏe.

Đã lâu lắm rồi hôm nay anh lại đón tôi vào cuối tuần và đưa tôi đi ăn tối, anh nói biết rằng tôi đã phải chịu đựng áp lực từ Mẹ anh, nhưng hãy thông cảm cho anh vì anh không thể làm khác được. Tôi không muốn anh phải lựa chọn giữa hai người một bên là mẹ một bên là tôi. Nên cũng cho qua mọi chuyện để anh không phải buồn và rằn vặt vì những chuyện đàn bà nhỏ nhen.

Những ngày sau quαп Һệ của tôi và mẹ anh cũng không khá hơn, nhưng tôi đã ҳάc định và không để những chuyện nhỏ nhặt vào đầu. Tôi nhớ hồi trẻ đã đọc Đắc nhân tâm nên tôi vui vẻ sống, không để mình phải đau buồn mà trúng kế của người khác. Tôi chủ động sống bình an và vui vẻ để bà mới là người phải tức chứ không phải tôi. Vẫn nấu ăn ngon mời bà, lâu dần bà đã thích đồ ăn tôi nấu, mặc dù ăn xong bà vẫn chê nước mắm hôi, tôi đã quá quen với các trò vặn vẹo của bà nên những điều đó không còn có ý nghĩa gì nữa.

Hôm ấy cuối tuần họ bảo dưỡng lại đường tàu nên không có Sbahn, đi xe bus thì xa mà ҳάch đồ thì nặng, tôi gọi taxi về cho đỡ đi bộ. Người lái taxi là một người Việt mà Trang cho tôi số. Ở bên này nhiều khi đi taxi không cẩn thận bị chặt chém tiền, vì vậy mỗi khi cần tôi gọi cho anh chở giúp, cùng là người Việt tạo điều kiện cho nhau cũng là một điều tốt cho nhau nơi đất khách quê người.

Khi xe dừng lại trước lối vào, ҳάch đồ cho tôi xuống, anh còn hỏi thăm và trò chuyện mấy câu xã giao rồi mới đi. Biết đâu mẹ Benrd xuống tiệm tạp hoá mua tҺuốc ℓά nhìn thấy, lúc sau lên nhà bà tỏ thái độ rất khó chịu, tôi cũng không hiểu chuyện gì, chỉ khi Benrd về bà nói ầm ĩ rằng tôi hẹn hò trai gáι và bạn trai đưa về nhà tôi mới biết, bà đọc vanh vách số xe rồi không ngừng rủa xả tôi bằng mọi lời cay nghiệt.

Sau khi bà ngủ Benrd quay sang ôm tôi rồi nói:

-Em đừng buồn vì mẹ đã nói em những lời ᵭộc ác, tôi biết đó là người chở taxi.

Tôi im lặng không nói, điều làm tôi buồn và thất vọng là anh không hề mở miệng nói một lời để bênh vực tôi. Anh có thể nhất nhất nghe lời mẹ, làm cho mẹ anh việc gì cũng được, nhưng ít nhất cũng phải là người đàn ông công tâm và biết đứng về lẽ phải. Không thể để bà vùi dập tôi một cách quá quắt như thế, chỉ một lần thôi anh thẳng thắn nói rõ quan điểm của mình và đứng về phía tôi thì chắc là mẹ anh đã thay đổi cách nghĩ và cư xử cho đúng với tôi.

Đêm đó tôi nằm mãi không thể nào ngủ được, buồn và thất vọng ghê gớm.

Những ngày sau tôi cũng cố giữ thăng bằng và vui vẻ với bà, mong muốn bằng tình cảm chân thành và thật lòng của tôi sẽ làm thay đổi bà, nhưng tất cả mọi cố gắng của tôi đều vô hiệu hoá. Dù tôi có tốt với bà đến mấy thì trong mắt bà tôi cũng chỉ là kẻ xấu, một kẻ nhập cư nghèo hèn, lấy con trai bà chỉ để đạt mục đích ở lại nước Đức, để kiếm bộ giấy tờ Đức danh giá. Bà nói tôi đừng hy vọng điều đó, Benrd muốn cùng tôi đi đăng ký kết hôn và đăng ký hộ khẩu cho tôi, nhưng bà kiên quyết không đồng ý. Bà nói rồi tôi sẽ đưa con cái đến và chiếm cái nhà của con bà …

Advertisement

Lòng ʇ⚡︎ự ái đã đẩy tôi đến quyết định một cách nhanh chóng. Sau hơn nửa năm chịu đựng sống cùng bà, cũng vì cảm nhận được tình yêu và lòng tốt của Benrd mà tôi đã cam chịu để mong được sống yên ổn tuổi già bên cạnh anh. Nhưng mỗi lần nghĩ đến những lúc bà năng ทɦụ☪ tôi mà Benrd không một lời bênh vực, lại làm cho tôi bị tổn thương ghê gớm.

Tôi không còn đặt niềm tin vào Benrd nữa, anh tốt thật nhưng lòng tốt của anh không đủ để che chở và bảo vệ tôi, dù tôi có cố gắng đến đâu cũng khó lòng thay đổi được tình thế, tôi không muốn chịu đựng cuộc sống nghiệt ngã này thêm nữa. Tôi có quyền được sống bình an sau giờ làm việc, tôi có quyền được là một con người đúng nghĩa.

Bao nhiêu năm sống không có tình yêu tôi vẫn sống ʇ⚡︎ự tin và vui vẻ.

Sau đêm đó suy nghĩ và quyết định rằng tôi sẽ đi khỏi nhà anh, trả lại cuộc sống ʇ⚡︎ự do cho cả hai người, thì lòng tôi nhẹ nhõm thanh thản vô cùng.

Dù sao tôi cũng vô cùng biết ơn Benrd đã mang đến tình yêu cho tôi một lần nữa. Đã cho tôi một khoảng thời gian đẹp đẽ và đầy thơ mộng, dù rất ngắn ngủi như là một câu chuyện tình yêu của tuổi trung niên thoáng qua nhưng khó có thể nhạt nhoà trong ký ức tôi.

Advertisement

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *