Con Dâu Của Mẹ – Chương 5

Tác giả :Tâm Tửng

Lúc sáng tôi và chị trà vừa cãi nhau xong thì đến chiều chị trà đã đi rao rêu tôi khắp xóm rồi.. chị rao rêu rằng tôi quái thai , tôi ghê gớm mới về được vài ngày đã về phe với mẹ chồng ,, kiếm chuyện rồi chửi chị ấy,, rằng tôi là thím mà nhỏ mọn kiệt sỉn tiếc cháu bát cơm nguội…

Người ta kể đến tai mẹ chồng tôi nhưng mẹ chồng tôi sợ tôi và chị lại kiếm chuyện với nhau nữa nên tôi đi làm về mẹ tôi ko nói gì cả..mẹ chồng tôi giỏi nhịn lắm.. chính vì thế bà mới luôn bị hai cô con dâu bắt bạt..

Hôm trước vừa cãi nhau với chị trà thì hôm sau lại tới lượt chị liễu ,,,

Chị liễu bán thịt lợn nên.. nhà tôi đều ăn thit mà chị ấy mang về.. mà khổ nỗi chị ấy đều mang thịt ôi thiu về nhà .. mẹ chồng tôi vẫn trả đủ tiền thậm chí giá đắt hơn chị bán ngoài chợ cho người ngoài nữa

Tôi mở tủ lạnh ra cứ thấy mùi thiu thối bốc ra tôi mới ghé mũi vào ngửi ngửi và thấy mùi bốc ra từ túi thịt lợn,, tôi mới lôi túi thịt ra ngoài rồi hỏi mẹ chồng

– Mẹ mới mua túi thịt này ạ?

– Mẹ ko ,, thịt nhà mình ăn là thịt chị liễu mang về con ạ., chị ấy bán thịt lợn mà nên mẹ có mua thịt ở ngoài bao giờ đâu!

– Thế túi thịt này từ khi nào mà hôm qua con ko thấy nhỉ?

– Lúc sáng sớm chị liễu con để vào đó,, mẹ còn chưa kịp trả tiền thì nó đã vội đi rồi ,

Thế là tôi hiểu rồi., thịt lợn hôm qua ế nên hôm nay chị bán lại cho nhà tôi mà… bảo sao mùi kinh thế,

Tôi để nguyên túi thịt đó trong tủ .. rồi đi mua đồ ăn khác và dặn mẹ chồng cứ để đó chiều tôi về tôi sẽ trả tiền cho chị liễu sau..

Mẹ tôi gật đầu.. vì bà cũng chưa biết sử lí túi thịt ôi thối đó thế nào nữa..

Đến 5h chiều tôi đi làm về thì thấy chị trà và chi liễu ngồi ở thềm nhà cười với nhau hả hê lắm chị trà vừa cười vừa kể

– Tao đi bêu rếu nó khắp xóm rồi, cho nó nổi tiếng cùng mẹ chồng nó luôn.. vui lắm mày ạ,,

Chị liễu thấy tôi về thì nháy nháy chị trà

– Thôi ,, thôi nó về rồi kìa,,

Chị trà im ko nói gì nữa tôi chào

– Hai chị đang ngồi nói chuyện gì mà vui thế ạ?

Chị trà đá đểu

– À cũng ko có gì,, tại có đứa nó thích nổi tiếng thím ạ,,nếu nó thích thì mình giúp nó nổi tiếng thôi,,

Chị liễu gật gù

– Đúng rồi ,, đúng rồi,,

Tôi cười đáp lại

– Vâng chị,,, nhưng mà cứ thích xỉa xói vào chuyện của người khác ko hay ho gì đâu chị à,, gặp đứa hiền thì ko sao mà gặp phải đứa quái thai là nó cho vỡ mồm đó chị ơi.. em chả dại gì và dây vào mấy cái việc ko liên quan tới mình đâu!

Chị trà nhếch mép cười

– Nhưng tại nó thích nổi tiếng mà ,, mình chỉ giúp nó nổi thôi ,, là mình giúp nó mà thím,,

Tôi cười

-giúp cái kiểu bơm kích rồi thêm bớt nhiều thứ vào đó hả chị? Nếu em mà là người nổi tiếng thì mấy cái người nói xấu sau lưng em vỡ mồm đó ,,

Chị liễu ngồi im ko nói gì nhưng chị trà thì có vẻ ko biết sợ là gì cả chị còn nói mỉa mai tôi

– Kinh ,, thím tâm đầu gấu như dân xã hội ý nhỉ, thím làm chị sợ sợ rồi đấy!

– Em ko những đầu gấu mà em còn quái thai nữa đó chị,, ai mà chơi xấu với em là chết với em đó,,

,,

Rồi tôi lấy tiền ra hỏi chị liễu

– Em gửi chị tiền thịt ạ?

Chị liễu đon đả

– của thím hai cân thịt ba chỉ ngon 340 nghìn,

– Vâng em gửi chị đây, à lần sau thì chị để thịt tươi ngon hộ em với nhá, sáng em mở tủ lạnh mà thịt thối ko chịu được ,, thịt ế từ hôm qua à chị?

Chị liễu tròn mắt

– Thịt ế đâu mà ế tươi roi rói mà ,,

– thế chị chờ em tí

Tôi vào mang túi thịt bốc mùi ra

– Đây chị ,, thối ko chịu đc,, thịt này mà ăn là bệnh chết luôn đó,, mình lớn sức đề kháng tốt còn đỡ chứ trẻ con bụng dạ non nớt ăn phải thì nguy hiểm lắm chị ạ,,

Chị liễu ngại cúi xầm mặt xuống , chị trà thì vạch túi thịt ra rồi bịt mũi lại

– Thịt thiu thối rồi liễu ạ,, con nhà tao với nhà mày đều ăn cơm bên đó thế mà mày để thịt thối thế này à,, ???

Chị liễu ngửi ngửi

– Em có thấy gì đâu,, chỉ cần luộc qua nước sôi là lại ngon lành thôi mà!

Tôi lắc đầu

– Thôi em gửi lại chị túi thịt,,, lần sau chị ko cần để thịt lại đâu, em đi làm tiện đường em mua luôn cũng được ,chứ người nhà mà bán thịt kiểu này thì ai giám ăn hả chị?

Chị liễu còn bày đặt dỗi

– Ko lấy thịt nữa thì thôi vậy ,, ra chợ mà mua xem thịt có ngon hơn không?

Tôi chả nói gì đi về nhà,, chị liễu bảo chị trà

– Chị mang luộc qua rồi thái mà rang ,, vẫn ngon mà , nó cứ làm quá lên!

Chị trà trừng mắt lên

– Thối um rồi mà mày bảo không sao,,, mày thấy ngon thì mày mang về mà ăn,, chắc từ giờ tao ko giám để con ăn bên bà hiền nữa mất,,cứ thịt ế là mày mang về như thế này ,, ăn vào ủ bệnh rồi chết mất thôi,,

Chị liễu tiếc rẻ mang túi thịt về luộc ăn thì nửa đêm đau bụng quá ko chịu nổi nữa mới sang gọi chị trà dậy đưa đi viện .. chị trà đang ngủ bị dựng dậy điên quá chửi om xòm lên… rõ là khổ..tôi đã cảnh báo trước rồi nhưng chị đâu có nghe,,

Từ hôm sau tôi đi chợ mua thịt vừa tươi ngon lại rẻ., có 120 nghìn một cân mà từ trước tới nay chị liễu đều lấy 170 nghìn một cân.. xong lại toàn thịt ế,, thiu thối ra…

Tính tôi vốn thẳng thắn nên ko vừa mắt là tôi nói ngay nên thành ra tôi ko ưa chị trà và chị liễu..

Mặc dù ở nhà trông con nhưng chị trà ko bao giờ đi chợ mua thức ăn cả.,, hôm nào mà chị nấu cơm là y rằng chị sang nhà tôi xin rau ,, xin khoanh cá,, có gì là chị xin cái đó., xin cá về dán nhưng ko có dầu dán thì chị lại sai con bé con mang bát sang xin dầu dán.,, nói chung là chị ko muốn bỏ một đồng nào ra cả,,,

Advertisement

Còn hôm nào chị mải chơi điện thoại chưa sang kịp là tôi đun nấu hết rồi thì chị lại chơi cái bài sui con gái sang nhà tôi xin canh xin thức ăn..

Chiều nay tôi nấu cơm xong hết rồi chồng tôi mới về nên tôi dọn cơm ra thì con bé con nhà chị bê bát ô tô sang

– Thím tâm ơi cho con xin ít thịt kho ,và một bát cơm ạ!

Tôi liền hỏi

– Con đói bụng phải không? Ngồi xuống ăn cùng nhà thím luôn!

– Con muốn xin mang về nhà ăn ạ!

Tôi cười bảo

– Nếu con ở đây ăn thì được còn xin mang về thì ko đc vì hôm nay thím nấu hơi ít ,, thôi ngồi xuống ăn đi .. thím nói phải nghe chứ!

Mẹ chồng tôi dỗ nó thế là nó ở lại ăn cơm.. nó là trẻ con thì tôi ko tiếc chứ mẹ nó lười làm thì tôi ko muốn cho … tôi cho nó ăn no bụng ,, tráng miệng miếng dưa hấu to rồi về ..

Nó chạy về nhà thì mẹ nó hỏi

– Ơ sao về ko thế, cơm đâu thịt kho đâu,

– Thím bảo con ở bên đó ăn luôn ., ăn hết rồi ko còn để xin mang về đâu mẹ ạ,

Chị trà bụng đói sôi ục ục

– Mẹ bảo xin cơm về cho mẹ xong con sang đó ăn sau mà, sao con ko nghe mẹ hả?

– Thím nói là hết rồi ko có mang về cho mẹ đâU, thím bảo mẹ tự nấu mà ăn đi .. lười quen thân !

Chị trà tức lắm nhưng ko làm gì được .. miếng ăn là miếng nhục mà,,, trước quen ăn sẵn rồi., tiền chồng gửi về là cất hết vào két sắt chả muốn bỏ đồng nào ra,, lúc nào cũng tính bòn rút của người xung quanh.., nhưng bây giờ,, tôi về đây rồi ,, tôi sẽ ko để chuyện như thế sảy ra nữa.,,

Rồi từ đó chị lại rêu rao tôi với những cái tên mới ,, Tâm Quái thai,,, Tâm ghê Gớm,,,,Tâm ko coi ai ra gì,,,, vân vân và vân vân,,,

Nhưng đó chỉ là những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống thôi ,, phía trước còn những chuyện kinh khủng hơn nhiều,,

Mọi người nhớ theo dõi ở những cháp tiếp theo nhé!

[..]
Advertisement

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *