Đổ vỡ – Chương 1

Bài tác giả Kim Phụng

Đang ngồi thẫn thờ với đống sổ sách thì có điện thoại của Mai Thu

-Mày đang làm gì đấy ? Chiều nay rảnh không ?

-Tao đang làm thuế để cuối tháng nộp, Chiều nay có việc gì thế ?

– À hội Mậu Thân họp bàn về chương trình cuối năm ý, mày rảnh thì đi, lâu quá rồi mày chẳng tham gia mọi người cứ nhắc.

– Ôi tao đang bận bù đầu chắc không đi được đâu.
– Lão nhà mày đâu nhờ lão làm giúp một hôm, mấy khi cả năm mới có dịp gặp nhau.
– Lão ấy về Việt Nam hôm qua rồi.
– Mày cứ suốt ngày cắm đầu vào công việc lúc nào cũng tất bật như người ở, còn lão ấy như ông chủ ấy. Lão mới về hồi hè bây giờ lại về, coi chừng lão có phòng nhì đấy. Tao đang vào trung tâm đây, mày ăn gì chưa ? Tao qua đón mày đi ăn sáng nhé!
-Ừ vào đi, tao cũng chưa ăn gì.
– Thu lùi xe vào Parking rồi ҳάch túi đi vào cuối sảnh, đến trước quầy của Vân Liên nó rẽ vào rồi oang oang gọi từ cửa:
– Công chúa xinh đẹp của tôi đâu rồi ? Xong chưa ? Đói quá rồi đây .
– Liên uể oải đứng lên, bỗng nhiên cô thấy chân tay bủn rủn, hoa mắt vội vàng ngồi xuống cái ghế.
– Thôi ૮.ɦ.ế.ƭ mày làm sao thế? Ôi giời ơi tay lạnh ngắt, mặt tái mét thế này, mày có sao không?
– Tao thấy chóng mặt quá
– Mày nhịn đói giờ này chưa ăn tí gì đúng không? Tao đã nói nhiều rồi, không giữ gìn sức khỏe là khổ thôi.
Chạy vào trong cắm ấm nước, tìm gói trà gừng pha cho Liên cốc nước rồi bê ra bắt nó uống.
Thu ngồi cạnh vuốt những sợi tóc lòa xoà tгêภ gương mặt hốc hác xanh xao của bạn, nó giật mình khi thấy Liên tiều tụy đi trông thấy.
– Liên hình như mày đang có chuyện gì đúng không?
– Không tao chỉ thấy không khỏe thôi
– Mày thấy người thế nào rồi? Có đỡ không?
– Tao cũng đỡ chút rồi
– Hay là tao đưa mày đi bác sĩ nhé, mày không chủ quan được đâu, cái tuổi 50 phải chú ý thăm khám thường xuyên đấy.

Liên biết mình không sao chỉ vì gần đây cô đã mất ngủ vì chuyện chồng con nên chắc là bị suy nhược ς.-ơ τ.ɧ.ể thôi.
Bê cái khay có hai bát phở thơm nghi ngút cùng với chanh tỏi đặt trước mặt Liên, Thu thoăn thoắt lấy thìa đũa cho bạn.
Vụ đông năm nay chắc khó khăn lắm, vào đông rồi mà hàng hóa cứ im lìm, báo hiệu một năm không trôi chảy và gian nan cho cộng đồng người Việt.
-Ăn đi cho khỏe tao nhìn mày thấy báo động quá đi. Tao với mày là bạn từ nhỏ có gì cũng chả giấu nhau, hình như mày đang có chuyện gì đúng không? Chia sẻ đi cho nhẹ lòng, chuyện gì thế?
– Ăn đi tí về quầy tao kể cho mà nghe ở đây đông người không tiện.

Xếp lại đống sổ sách khóa cửa văn phòng, dặn dò người quản lý xong Liên ra xe và cùng Thu đi chơi.
Lâu lắm rồi hai đứa mới có dịp bên nhau như thế này. Đi qua nhà, lái xe xuống gara cất, Liên và Thu cùng đi một xe để tiện trò chuyện.
Lái xe vào trung tâm thành phố hai đứa lên tầng thượng ngồi uống cafe nhìn xuống đường phố.
Warzsawa đang chuyển mình đến chóng mặt. Diện mạo thành phố thay đổi từng ngày, từ lâu cứ cắm đầu vào buôn bán làm ăn. Hôm nay Liên mới có thời gian thảnh thơi ngồi đây để thư giãn cùng cô bạn thủa nhỏ.
Hai ly cafe được bưng ra, lớp bọt hình trái tιм rất đẹp, thơm ngậy làm cho ly cafe thêm hấp dẫn.
– Mày muốn ăn bánh ngọt không? Để tao xem có bánh gì ngon không nhé!

Lơ đãng nhìn xuống dưới lòng đường, tàu xe hối hả, trước mặt là con đường dài thứ ba của thành phố, nối liền từ sân vận động Quốc gia vào gần Trung tâm buôn bán. Con đường mà ngày mới sang không ngày nào cô không đi qua mấy bận.
Phía xa là dòng sông wisla hiền hòa cắt ngang thành phố, bên bờ sông là khu chợ sân vận động mười năm. Nơi đây trước năm 2007 là cái chợ trời to nhất châu Âu. Nơi đây nhiều người Việt Nam đã nếm trải vinh quang và cay đắng.
Ngày đó khi các nước SNG còn sang buôn hàng, Liên và Đạt cũng bắt đầu vọc vạch vào nghề buôn, mới đầu lấy lại hàng của người khác. Sau Đạt nhờ có tiếng giỏi vì học đại học ở đây nên đã theo bạn bè về Trung Quốc ᵭάпҺ hàng.
Công việc buôn bán phất lên trông thấy, chỉ vài năm sau thôi hai vợ chồng đã có bạc tỉ. Cuộc sống thật dễ dàng, người ta nói: mạnh vì gạo, bạo vì tiền quả là không sai.

Khi vốn liếng đã dư giả thì làm chơi ăn thật là chuyện bình thường.
Rút bớt vốn ra đầu tư vài mảnh đất ở ngoại thành Hà Nội, thế rồi lãi mẹ đẻ lãi con. Buôn bán gặp thời, bất động sản cứ buôn là lãi.
Lúc sân vận động tan cũng là lúc hai vợ chồng đã có một cơ ngơi kếch xù mà nhiều người mơ ước.
Đạt không đi Trung Quốc ᵭάпҺ hàng như trước kia, mà đi sang Ý làm hàng mỗi tuần một lần.
Liên nhanh nhẹn lại được cái tính chăm chỉ, chịu khó.Tuy là người phụ nữ xinh đẹp nhưng Liên rất giản dị và sống khiêm tốn, tằn tiện. Cô đặt niềm tin ở chồng và hết lòng yêu thương các con, vun vén cho gia đình.
Liên cứ nghĩ cơ ngơi này có được là nhờ vào công sức của chồng đi ᵭάпҺ hàng, mà cô không nghĩ rằng cũng có rất nhiều công sức của cô tăm tia mẫu, giao hàng và quản lý, biết giữ biết đẩy hàng đúng thời vụ.
Sau này khi có tiền Đạt đã bắt đầu ăn diện hơn, trời ban cho dáng dấp cao ráo, điển trai nên chỉ cần đóng bộ vào là đã như đại gia.
Có tiền bắt đầu giao lưu rộng hơn và đặt chân vào giới thượng lưu, những cuộc gặp mặt với bạn bè, và những thương nhân thành đạt ở châu Âu nhiều hơn. Nhờ tài ăn nói khéo léo và vẻ ngoài sáng sủa, Đạt đi đâu cũng được mọi người nể trọng.
Liên ʇ⚡︎ự hào về chồng lắm và đặt niềm tin vào chồng một cách tuyệt đối.
Người ta nói giầu đổi vợ, sang đổi bạn chắc là không sai.
Công việc buôn bán bây giờ đã nhàn hơn khi có công nghệ thông tin tiên tiến. Đạt không phải đi xa nhiều nữa, mà chỉ bằng cái Laptop thôi anh đã có thể điều hành được việc buôn bán một cách nhàn hạ.

Những chuyến về Việt Nam thăm gia đình và bè bạn nhiều hơn, có tiền là có tất cả.
Nhà Đạt đông anh em, lại là con lớn, Đạt muốn thể hiện vai trò là anh trưởng. Cũng để muốn khuếch trương thân thế với dòng họ. Đạt bàn với vợ mua một căn biệt thự ở phố cổ mở một nhà hàng, khách sạn Karaoke thật hiện đại với giàn âm thanh tuyệt hảo, và giàn tiếp viên thật xịn. Toàn lớp gáι xinh và các em thi hoa hậu, Á hậu trong các cuộc thi người đẹp.
Để cho ba thằng em trai và hai cô em gáι quản lý từng khâu một. Nhà hàng làm ăn lãi thì chia cho các em coi như tiền lương, lỗ thì Đạt chịu. Miễn là có một nhà hàng khách sạn nổi tiếng cho đẹp mặt với giới doanh nhân châu Âu và họ hàng bè bạn.
Thu quay ra với d᷈-/i᷈a bánh ngọt kem tгêภ tay và ngồi xuống đối diện với Liên
– Nào bạn yêu! Có chuyện gì hãy kể tao nghe đi.
– Thực ra chuyện này đã xảy ra 5,6 năm nay rồi, tao đúng là một con ngốc.

Gương mặt Liên đờ đẫn và lộ vẻ mệt mỏi đến vô cùng. Đôi mắt xa xăm lạnh băng nhìn vào khoảng trời xa vô định.
Thu lặng im chờ đợi, cô biết bạn mình đang rất đau khổ.
Từ lâu Thu đã nghe phong thanh về chuyện của Liên nhiều lần cô đã nói bóng gió với Liên, nhưng nó vẫn gạt đi và nói đó là do thiên hạ ác ý mà thêu dệt nhằm làm hạ uy tín của chồng nó và muốn phá vỡ hạnh phúc của gia đình nó.
Chắc là đã chịu đựng và bị dồn nén quá lâu, sau một khoảng thời gian câm nín như tượng đá, những giọt nước mắt hối hả thi nhau rơi thánh thót giàn giụa tгêภ gương mặt Liên.
Thu ʋòпg sang ngồi cạnh ôm lấy vai Liên vỗ về. Mặc kệ cho Liên khóc, như ngày nhỏ mỗi khi giận dỗi nhau Liên cứ khóc xong là hai đứa hết giận.
– Tao đúng là một con ngốc!
Liên nhắc lại và nức nở trong dòng nước mắt nhạt nhòa
– Bây giờ tao tay trắng rồi, chỉ còn hai đứa con là tải sản duy nhất. Bao nhiêu năm lăn lộn buôn bán, ông ấy là người biết tiếng lại giỏi giang nên tất cả mọi tài sản đều ông ấy đứng tên.
– Nhưng mày đã biết chắc là lão ấy có phòng nhì chưa?
– Chắc rồi! Em rể tao đã thuê thám ʇ⚡︎ử theo dõi và biết được tận nơi mẹ con cô ta ở. Lão ấy mua cho cô ta một căn biệt thự ở gần biển.

Nói rồi Liên mở điện thoại cho Thu xem hình ảnh bên trong là một căn biệt thự sang trọng, hai mẹ con người đàn bà xinh như mộng bên cạnh chồng Liên.
– Thế bây giờ mày tính sao? Mày và lão ấy vẫn bình thường chứ?
– Vẫn bình thường bởi vì con gáι tao còn hai năm nữa mới học xong, thằng Lukas thì ổn rồi. Tao sẽ cố gắng khôn khéo để có thể có một chút tài sản cho tao lúc tuổi già và các con.
– Mày cứ định đóng kịch với lão đến cuối cùng sao?
– Ừ bởi vì tao không muốn các con tao thất vọng vì cha nó quá sớm, tao không muốn các con tao mất niềm tin vào cuộc đời này khi chúng còn quá trẻ.

Advertisement

– Hơn nữa tất cả tài sản đều lão đứng tên, nếu tao làm vỡ chuyện lão sẽ sang tên tài sản cho anh em nhà lão thì cũng mất hết. Tao định bàn với mày là hai đứa sẽ mở một công ty chung vốn làm ăn. Nhưng thực ra là vốn của tao , chủ yếu là sân sau để rút tiền từ hàng hóa ra, để dần dần thâu tóm tài sản và cũng để đợi cho Lukas ra trường rồi để nó đứng tên căn biệt thự đang ở, và tiếp quản công ty. Khi các con tao đã vững vàng tao mới ly hôn với lão.
– Tao thực sự buồn vì chuyện của mày, từ lâu tao đã cảnh báo mày nhiều lần nhưng mày còn giận tao cơ.
– Thôi bây giờ không phải lúc để trách cứ nhau, vấn đề là mày có nhiệt tình giúp tao không?
– OK vì mày thì tao chả ngại gì cả. Nhưng cái chính là mày phải khéo léo đừng để lão nghi ngờ điều gì, đừng có ghen tuông gì mà đổ bể hết mọi chuyện nghe chưa.
– Mày yên tâm tao đã lặng im ba năm nay kể từ khi biết rõ lão có vợ bé rồi.
– Vậy thì được, mọi chuyện phải thật kín đáo nhé. Mày chú ý đề phòng bị nghe lén đấy.

Đưa Liên về nhà xong Thu quay về trung tâm mà trong lòng nặng trĩu. Ngày học những năm cuối đại học nó và Đạt là đôi trai tài gáι sắc, đẹp đôi nhất trường. Lúc hai đứa làm đám cưới trong đám bạn học ai cũng ao ước được như chúng nó.
Tình yêu là thứ không hề vĩnh cửu như người ta thường hứa hẹn lúc cao trào, họ chả cần phải có trách nhiệm gì với những lời họ đã hứa hẹn. Mà nó chỉ như trò chơi trốn tìm giữa biển người lạnh lùng và mong manh vô thường như giọt sương ban sớm, rồi tan biến trong ánh nắng mặt trời nghiệt ngã.

Nhìn Liên lầm lũi đi vào căn biệt thự như cái bóng giữa một chiều mùa đông hiu hắt nơi đất khách quê người, mà thấy xót xa cho nó, niềm tin đặt nhầm chỗ để rồi một ngày chỉ còn lại hai đứa con và tấm thân tàn tạ.

Hết phần một .

Advertisement

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *