Hai mảnh đời – Chương 1

Tác giả Kim Phụng .

Bà An đi chợ mua đồ chuẩn bị đón gia đình con gáι về nước chơi !

Xách túi đồ vào nhà cũng là lúc ông Giang về, ông tất bật bê nước uống và hoa quả vào, quay ra xe ông mang bó hoa ly vào để tгêภ mặt bàn bếp rồi nói với vợ :

– Mình cắm cho con bó hoa hộ tôi nhé !

Nhìn bó hoa ly bà bất chợt nhớ ra mình thật đoảng, đầu óc bây giờ nhanh quên quá, con Thuỷ mê hoa ly từ ngày nhỏ, khi lớn lên nó cũng không hề bỏ đi thói quen đó, nên mỗi khi nó về nước bà đều chuẩn bị sẵn cho con gáι một lọ hoa thật đẹp. Nhưng lần này chính bà lại quên, may mà ông Giang nhớ, bà thầm cám ơn ông luôn dành cho mẹ con bà tình yêu thương chân thành, chu đáo đến từng cái nhỏ nhất và rất ϮιпҺ tế!

Sắp đến ngày giỗ lần thứ hai lăm của chồng bà lặng lẽ đi lên tầng thượng để định lau dọn bao sái cái bàn thờ ông, nhưng lên đến nơi đã vô cùng ngạc nhiên khi tất cả phòng thờ và bàn thờ đã được ông Giang lau chùi, quét dọn sạch bóng không còn một hạt bụi nào. Bình hoa cúc màu trắng tươi tắn cùng với chai ɾượu, bao tҺuốc ℓά Vinataba bóc rồi, mấy điếu tђยốς đẩy lên cao hơn cùng cái bật lửa để trang trọng tгêภ cái d᷈-/i᷈a nhỏ!

Đứng lặng trước di ảnh của chồng, bà thắp nén nhang rồi thì thầm :

-Ông ơi hôm nay con gáι về cùng chồng con nó, ông sống khôn ૮.ɦ.ế.ƭ thiêng hãy phù hộ cho con cháu bay về bình an hạ cάпh an toàn và đi đến nơi về đến chốn nhé !

Nén nhang bùng lên rồi đỏ rực loá sáng bà cảm nhận sự bình an như lời hồi đáp tâm linh thiêng liêng của ông !

Ngày ông mất con Thuỷ mới sáu tuổi, buổi chiều hôm đó đi học về nó chạy vào phòng của mẹ ôm mẹ và đứa em mới 6 tháng tuổi rồi chạy qua phòng bố, nhìn thấy bố nó nằm gương mặt nhợt nhạt vàng bệch, bố nó nấc lên từng hồi, mắt trợn lên đầy vẻ đau đớn, nó gọi mẹ, bà chạy sang vừa bế theo thằng Tú còn đỏ hỏn tгêภ tay, một tay bế con một tay bà lay chồng và cuống cuồng gọi :

– Anh Cương ơi sao lại thế này? Anh ơi đừng bỏ mẹ con em …

– Tiếng khóc của bà làm cho không gian yên tĩnh một chiều như oà vỡ. Những bước chân vội vã của gia đình chồng cùng anh em họ hàng, làng xóm chạy đến hối hả, bà An gục đầu vào tay chồng khóc trong tiếng khóc ngu ngơ của thằng Tú mới sáu tháng tuổi. Con Thuỷ thơ ngây chẳng hiểu gì về cái ૮.ɦ.ế.ƭ, sau mấy cơn giãy giụa và nấc bật l*иg ռ.ɠ-ự.ɕ thì bố nó đã duỗi người thở dốc rồi lịm dần trong tiếng khóc của bà nội , của mẹ nó và các cô chú.

Nó chạy ra đầu ngõ chơi với các bạn trong xóm , trong khi nhà nó nườm nượp người ra vào để lo tang ma cho bố nó. Khi bà nội mặc cho nó cái áo xô và chít dải khăn tang trắng toát lên đầu nó còn chạy ra soi gương rồi lại chân sáo chạy ra đầu ngõ chơi như không có chuyện gì.

Vì ông bị υпg Ϯhư gan nên đám tang của ông được tổ chức nhanh chóng, ngay trưa hôm sau thì đưa tang, lúc mọi người bế bố nó bỏ vào hòm áo quan trong khi cả người bố nó được quấn vải trắng toát , nó cũng chẳng hiểu gì, cô Lan ôm nó gào khóc:

– Con ơi khóc bố đi ! Bố con ૮.ɦ.ế.ƭ rồi !

Nhìn mẹ và bà nội cùng các cô chú khóc thì nó cũng mếu máo khóc theo cảm tính thôi chứ nó đâu biết gì về sự ૮.ɦ.ế.ƭ chóc, nó cứ nghĩ bố nó ngủ rồi sẽ thức dậy chứ có gì đâu.

Sau đám tang chồng được gần nửa năm bà An đã nguôi ngoai và sắp xếp lại công việc gia đình, thằng Tú đưa đi gửi trẻ, chiều nhờ bà nội đón, bà đi làm và chạy mối tҺuốc ℓά ở Đình Bảng về đưa khắp các quán nước ở các phố để lấy thêm tiền trang trải và nuôi con.

Trong cơ quan có ông Giang hơn bà ba tuổi, ông có vợ đi Đức đã gần ba năm có một đứa con trai hơn ba tuổi ở nhà với bố. Từ ngày vợ đi Đức ông Giang gà trống nuôi con, ngoài công việc hàng ngày ở cơ quan ông tảo tần chăn nuôi gà lợn và tưới tắm mảnh vườn sau nhà nên hai bố con cũng có một cuộc sống tàm tạm.

Nhà ông Giang và bà An cách nhau cái hàng rào, chiều chiều ông tưới rau dọn vườn thì tụi trẻ con cũng vạch rào chui sang chơi với nhau thân thiết.

Cảm thông và cùng cảnh ngộ nên ông rất thương hai đứa trẻ của bà An. Thằng Khoa con ông rất ngoan và cũng quý mến hai đứa trẻ nhà hàng xóm , chả biết từ bao giờ hai gia đình đã trở nên gần gũi, những khi bà nội ốm hay trái nắng trở trời thì ông đi đón thằng Tú về cho nó ăn, tắm rửa rồi hai đứa chơi với nhau như anh em một nhà.

Góa bụa khi mới hai chín tuổi những đêm nằm ôm con chơi vơi nỗi cô đơn giữa cuộc đời đầy gian khó nhiều lúc bà cũng hoang mang và tủi thân vô cùng.

Ba đứa trẻ cứ quấn quýt bên nhau, có lẽ hoàn cảnh đã gắn bó chúng nó hơn để rồi hai người bố mẹ cùng cảnh ngộ cũng có thêm điểm ʇ⚡︎ựa vững vàng để cùng nhau vượt qua hoàn cảnh.

Hàng xóm nhiều lời đồn đại ác ý đã đến tai ông bà, nhưng họ cũng không để ý những điều đó, cái chính là lũ trẻ đã được sống yên ổn giữa hai gia đình không hoàn thiện để hoà hợp hỗ trợ cho nhau thành một mái gia đình ấm áp.

Advertisement

Khi nhiều lời dị nghị đến tai bà nội, một hôm bà sang nhà con dâu cũng đúng lúc gặp bố con ông Giang đang chuẩn bị cơm nước với con cháu bà, nhìn thấy bà mẹ chồng của An ông Giang hơi ngại ngần và đón bà vào nhà, sau khi cơm nước xong bà nội ngồi nói chuyện với con dâu ân cần:

-Con à con còn trẻ, thân gáι dặm trường, dù sao bố con Thuỷ cũng an phận rồi, nếu con và Giang có hoàn cảnh giống nhau, thông cảm và thương yêu nhau thì cứ tiến tới hôn nhân, mẹ rất thông cảm và không có ý ngăn cản gì đâu .

-Dạ chỉ là tụi trẻ con thân quý nhau chứ con và anh ấy không có gì đâu ạ

– Con đừng ngại, mẹ không có ý cấm cản con đâu, người ૮.ɦ.ế.ƭ đã ૮.ɦ.ế.ƭ rồi, con một mình nuôi hai đứa con rất vất vả, nếu hợp nhau thì cứ tiến tới, mặc kệ thiên hạ dị nghị. Miễn là con có hạnh phúc, các cháu mẹ được nuôi dạy ʇ⚡︎ử tế là mẹ vui mừng rồi. Sống cho mình chứ hơi đâu sống vì thiên hạ con ạ .

Bà An nói vậy thôi nhưng thực ra trong lòng bà ông Giang đã là một điểm ʇ⚡︎ựa rất lớn từ khi chồng ૮.ɦ.ế.ƭ. Hai người còn giữ kẽ vì ngại tai tiếng, bà An chồng mới mất chưa hết tang , ông Giang thì vợ đi Tây lâu không liên lạc cũng gần như bỏ lửng hai bố con cả mấy năm trời.

Tuy hai người ngày nào cũng qua lại như người trong nhà, tụi trẻ con thân nhau như ruột thịt nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định.

Ông Giang chiều nào cũng cơm nước tắm rửa cho cả ba đứa trẻ con, bà An được rảnh rang lo việc đi đưa các mối thuốc lá, và yên tâm vì hai đứa đã có ông chăm lo không khác gì một người cha thứ hai .

Gần Tết năm ấy khi nhà nào cũng đang tất bật chuẩn bị đón Tết cổ truyền, hai người đưa cả ba đứa trẻ đi sắm Tết, mỗi đứa đều được một bộ quần áo mới và đôi giày mà chúng thích. Không khí Tết rộn ràng khi mai đào đã thấp thoáng trên từng con phố. Hà Nội mùa Xuân khi những hạt mưa bụi lất phất bay làm cho không khí Tết càng thêm vội vã.

Advertisement

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *