Hai mảnh đời – Chương 3

Tác giả Kim Phụng .

-Tôi không có ai cả, cô thích bỏ chồng thì bỏ còn tôi không bỏ vợ.

-Đấy là việc của ông còn tôi không muốn kéo dài cuộc hôn nhân này nữa, ông thích thì nuôi thằng Khoa, còn không thì tôi mang nó đi.

-Cô đã bỏ thằng Khoa từ lúc nó mười tháng tuổi bây giờ cô lại nói mang nó đi, cô lấy chồng khác thì để nó cho tôi nuôi.

-OK nếu ông thích thì tôi chiều.

Nói rồi Oanh đỏng đảnh bỏ đi.

Vì không có thời gian chờ toà xử li hôn, Oanh quay lại Đức và bỏ lửng hai bố con.

Khi vợ quay về với thái độ lạnh lùng là dấu hiệu chấm dứt cuộc sống gia đình. Cũng là lúc ông Giang và bà An tình cảm mỗi ngày một thắm thiết hơn .

Thời gian trôi nhanh, tụi trẻ con ngày một lớn lên cũng là ngần ấy gian nan chất chồng lên đôi vai ông bà !

Hai năm sau bà Oanh lại về để làm li hôn, ông Giang nghe phong phanh có người nói bà ấy đã có con lai kém thằng Khoa hai tuổi nghĩa là đi sang đó chỉ hơn một năm sau bà ấy đã có con . Đó là lý do mà mỗi lần về Việt Nam bà ấy lạnh nhạt và kiếm hết cớ này cớ khác để bỏ về nhà bà ngoại, và ruồng rẫy bố con ông. Khoa không có Ϯộι lỗi gì nhưng mỗi khi mẹ về nó cũng phải chịu những sự lạnh nhạt của mẹ .

Người ta nói : giữ người ở chứ làm sao giữ được người đi. Một khi người ta đã cạn tình thì cũng chẳng còn có gì có thể níu giữ được nữa .

Ông Giang vẫn lam lũ đi làm và nuôi con, cuộc sống của ông giờ đã vững vàng và vui hơn khi hàng ngày có thêm người hàng xóm và hai đứa trẻ con .

Bà Oanh nộp đơn ra tòa , đến ngày tòa gọi ra để xử sau thời gian hòa giải không có kết quả, phiên tòa diễn ra chóng vánh khi bà Oanh nói không có tài sản chung.

Sau khi li hôn cuộc sống của ông vẫn yên bình ! Ông và bà An đã làm đăng ký kết hôn, hai người sống bên nhau yên ấm và mọi lời dị nghị của hàng xóm cũng không còn ý nghĩa gì nữa !

Ba đứa trẻ lớn lên bên nhau như chị em một nhà! Con Thuỷ học hành chu đáo và vào cấp ba một cách nhẹ nhàng! Giữ lời hứa với con khi Thuỷ thi đậu cấp ba ông mua cho nó cái xe đạp Mifa mới cứng! Tuy được ông yêu thương chăm sóc nó như con đẻ, có phần còn chiều chuộng hơn hai thằng con trai. Nhưng con Thuỷ chỉ gọi ông là chú mà không bao giờ gọi là bố như thằng Tú.

Thời gian trôi đi đã đến lúc tụi trẻ trưởng thành và đi học xa mỗi đứa mỗi nơi, chỉ còn thằng Tú bé nhất nhưng cũng đã bắt đầu vào cấp ba .

Kinh tế gia đình đã đỡ hơn nhiều, bà An không còn vất vả ngược xuôi nữa. Về hưởng chế độ hưu non bà mở một tiệm tạp hóa bán ngay ở nhà.

Nhờ đức chăm chỉ và sự đồng lòng vun vén cho cuộc sống gia đình, bên cạnh người đàn ông tốt và chu đáo, tận tình chăm lo cho vợ con. Bây giờ hai ông bà đã có của ăn của để, và lo cho ba đứa con học hành ʇ⚡︎ử tế.

Ông Giang thực sự là chỗ dựa lớn cho mẹ con bà, gương mặt bà càng ngày càng rạng rỡ mặc dù đã sắp bước vào tuổi ngũ tuần.

Mảnh đất riêng của hai nhà cách nhau khu vườn giờ đã gộp làm một, ông quy hoạch thành khu nhà, vườn khang trang rộng rãi.

Tưởng li hôn và tòa xử như vậy là đã xong, ai dè một hôm bà Oanh về, đến nhà ngồi chễm trệ tгêภ cái ghế sopha và vứt toẹt quyển hộ khẩu cũ ra trước mặt chồng. Bà An tế nhị đi ra ngoài để hai người nói chuyện với nhau:

Advertisement

– Tôi yêu cầu ông chia trả tôi phần mảnh đất là nhà cũ của tôi và ông với thằng Khoa

– Hôm ở tòa cô nói không tranh chấp tài sản, nhà để cho con, cô ra đi là tôi mất vợ, thằng Khoa coi như đứa trẻ mồ côi mẹ. Bây giờ cô muốn gì ?

– Chả muốn gì cả, tôi đòi lại phần tài sản của tôi thôi, tôi cũng làm vợ của ông có hôn thú, có hộ khẩu đàng hoàng. Ông không lấy tôi thì làm sao ông được cơ quan ρhâп nhà?

⁃ Cô vẫn còn ʇ⚡︎ự tin nhắc đến chức danh làm vợ mà không ngượng mồm à? Hỏi rằng cô đã xứng đáng là một người vợ đúng nghĩa chưa? Cô gọi thằng Khoa là con mà không hổ thẹn à? khi mà cô bỏ nó ra đi chẳng bao giờ đoái hoài gì đến nó? Cô đã làm tròn trách nhiệm của người mẹ đối với con tôi chưa?

– Ông không phải nói nhiều, tài sản chung trong đó có tôi, ông phải trả cho tôi, thế thôi không có gì phải bàn cãi.

Hai người lời qua tiếng lại bà Oanh dùng hết lời lẽ cay ᵭộc để mạt sát chồng và vợ sau của chồng không thương tiếc.

Hàng xóm nhiều người hiếu kỳ kéo đến ngó nghiêng, bàn tán :

-Con mụ này là vợ trước của ông Giang, đi sang Đức từ khi thằng Khoa bé tí, bỏ hai bố con bây giờ đã li hôn rồi còn về đòi tài sản.

Advertisement

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *