Hai mảnh đời – Chương 4

Tác giả Kim Phụng .

– Cái loại đàn bà chó nhá, đúng là chó chê cứt thì người mới chê của.

– Nghe đâu con mụ này lấy chồng Tây xong bây giờ chắc tan gia bại sản lại quay về trở mặt ăn vạ chồng cũ.

– Mặt cứ trơ như cầu hàng ϮhịϮ, nhìn mụ này cái mặt không có hậu …

Lời qua tiếng lại hơn hai tiếng đồng hồ cãi nhau với chồng để tranh giành đất cát, bà Oanh ra về nhưng vẫn hằn học:

– Tôi sẽ kiện ra tòa, mồ hôi nước mắt của tôi chả Ϯộι gì cho đứa khác hưởng.

Hà Nội mảnh đất màu mỡ, đất chật người đông, người tứ xứ kéo về đây làm ăn buôn bán. Người thì sinh sôi nhưng đất thì chỉ có thế thôi, người ta cứ chen chúc trong những không gian chật hẹp.
Con người cứ lầm lũi từ các tỉnh kéo về Hà Nội dù phải làm bất cứ công việc gì, miễn là tồn tại và kiếm ra tiền.

Hà Nội trong mắt người tứ xứ như một vùng đất hứa. Nhưng với người Hà Nội gốc thì quả là một sự chịu đựng quá sức, họ gồng mình để sống và làm việc để tồn tại và duy trì cuộc sống trong không gian ồn ào, chật hẹp đến nghẹt thở.

Buổi sáng ông Giang trước khi đi làm còn dặn dò vợ các mặt hàng hôm qua ông kiểm để bà biết mà gọi thêm bổ sung hàng mới. Buổi trưa vừa thu dọn đống hàng lên kệ xong bà An đau lưng định đóng cửa nằm nghỉ thì bà Oanh đến. Bước thẳng vào nhà chẳng đợi chủ nhà mời ngồi bà Oanh đã chát chúa :

– Tôi đến đây để thông báo cho các người biết là 1/2 diện tích căn nhà cũ của tôi và ông Giang là của tôi, tôi yêu cầu hai người trả lại cho tôi .

– Chị đợi anh ấy về và nói chuyện với anh ấy, đó là việc riêng của hai người tôi không liên quan, xin lỗi chị.

– Thế nào là không liên quan? Nơi bà đang mở tiệm tạp hóa là diện tích nhà cũ của tôi, cút đi. Cút ra khỏi nhà tôi, đồ tranh chồng ςư-ớ.ק vợ…đồ mèo mả gà đồng…

– Chị ăn nói cho cẩn thận, chị nói ai tranh chồng ςư-ớ.ק vợ? Chị không có đủ tư cách để nói với tôi điều đó.

– Tư cách à? Tranh chồng ςư-ớ.ק vợ còn nói chuyện tư cách à? Này thì tư cách …

Vừa nói bà Oanh vừa giật đổ hết kệ hàng, hàng hóa rơi tung toé hết xuống đất.

Hàng xóm kéo đến ai cũng phẫn nộ trước thói côn đồ của bà vợ cũ.

Khoa đi học về nhìn thấy mẹ thái độ hằm hè và kệ hàng đổ lổng chổng nó không hiểu chuyện gì, nhìn mẹ nó thái độ thù địch và lạnh lùng, nó mới đoán ra phần nào. Bà An nói:

– Con đi ăn cơm đi, chiều còn đi học tiếng Anh.

– Vâng! Mẹ ăn chưa ? Con đói quá rồi

– Thằng kia! Ai là người đẻ ra mày? Tao cấm mày gọi mụ ấy là mẹ nghe chưa ?

– Mẹ muốn gì? Mẹ không nhớ là mẹ đã bỏ con đi từ lúc gần một tuổi à ? Mẹ An mới là người xứng đáng để con gọi là mẹ chứ không phải ai khác.

– Khoa! Con không được cãi lại mẹ con như thế, con đi vào ăn cơm đi.

– À thằng mất dạy, mày ở lỗ nẻ chui ra à ?

Nói rồi bà Oanh định xông về phía thằng Khoa để ᵭάпҺ nó.

Bà An đứng dậy chen vào trước mặt bà Oanh, dang tay che chở cho nó và nói:

– Chị đừng ᵭάпҺ thằng bé Ϯộι nghiệp, nó không có lỗi gì! Tôi đã nuôi dưỡng nó hơn mười năm tôi chưa hề động đến nó dù tôi không đẻ ra nó, lẽ nào chị là mẹ ruột nó lại muốn nó đau đớn cả thân ҳάc và tâm hồn hay sao?

Advertisement

Lời nói đanh thép và nhẹ nhàng đầy cương quyết của bà An làm cho bà Oanh chùn lại, thái độ vẫn hằn học nhưng trước những lời mỉa mai của hàng xóm thì bà ta cũng bỏ đi một cách miễn cưỡng.

Ông Giang và bà An khốn khổ vì vợ cũ về tranh chấp tài sản. Cả năm cũng chưa giải quyết xong.

Nhiều người khuyên ông nên gửi đơn kiện, nhưng bà An khuyên ông không nên nghe lời mọi người, thương lượng một cách hòa hảo để khỏi mang tiếng xấu và cũng không làm tổn thương đến thằng Khoa, dù sao nó cũng là đứa chịu nhiều thiệt thòi rồi.

Sau nhiều lần bà Oanh đến làm tanh bành phá phách. Một hôm ông Giang nói với vợ cũ :

– Để nói về tình thì tôi và cô đã hết không còn gì, nói về lý thì tòa đã xử có bản án rõ ràng. Nhưng xét về nghĩa thì dù sao bà cũng là mẹ của thằng Khoa vì vậy tôi chấp nhận trả cho bà 1/3 giá trị căn nhà 24m vuông mà tôi được chia, để tôi tìm cơ quan định giá và trả tiền bà, coi như công bà làm vợ tôi trong hai năm và công bà sinh đẻ ra thằng Khoa và nuôi nó thời gian mười tháng trời.

Advertisement

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *