Hai mảnh đời – Chương 5

Tác giả Kim Phụng .

– Sao lại 1/3? căn nhà đó phải chia làm hai chứ

– Vậy bà định gạt thằng Khoa ra khỏi phần tài sản của tôi hay sao? Đấy là tôi thương tình bà mà nhân nhượng cho bà chứ để tôi kiện ra tòa thì bà không được cái gì đâu, ít ra cái lương tri làm mẹ của bà cũng mong là chưa bị chó tha để mà suy nghĩ lại.

Sau mấy lần trầy bửa thấy ông Giang không động lòng và cũng có ai đó khuyên nhủ cuối cùng bà Oanh cũng chấp nhận lấy 16 cây vàng từ chồng cũ .

Để đề phòng bà Oanh trở mặt ông Giang viết một bản cam kết, một giấy biên nhận có tổ trưởng tổ dân phố và cάп bộ tư pháp của phường làm chứng, bà Oanh muối mặt ký nhận rồi cúi đầu cầm bọc vàng đi khỏi nhà ông Giang.

Khoa đã học xong chương trình đại học, được cấp bằng iu, nó được học bổng đi du học ở Anh, Khoa càng lớn càng chín chắn d᷈-/i᷈nh đạc. Ngày nhận bằng tốt nghiệp tгêภ đường từ trường đại học về nhà nó mua một bó hoa rất đẹp, bố mẹ đã chờ nó bên bàn ăn với những món ngon mà nó yêu thích. Dựng xe xong nó cầm bó hoa vào nhà, chào bố rồi nó đi thẳng về phía bà An :

– Mẹ ơi! Đây là phần thưởng cho lòng tốt và công lao mẹ đã nuôi dưỡng chăm sóc con từ ngày nhỏ! Con vô cùng biết ơn mẹ! Con cám ơn bố mẹ đã cho con cuộc sống bình yên và đã hết lòng chăm lo cho chúng con.

Trao cho bà An bó hoa trong ánh mắt chan chứa lòng biết ơn và ôm bà trong ʋòпg tay vạm vỡ của chàng trai 23 tuổi.

Nhìn con và vợ ông Giang không thể giấu nổi niềm ҳúc ᵭộпg vô bờ bến.

Bà An ôm con trong niềm vui và nước mắt dâng tràn.

Đứa bé ngày nào còn chui rào sang chơi với con bà giờ đã là một kỹ sư giỏi giang và có ý chí học hành chăm chỉ.

Nhớ lại những ngày khi ba đứa còn nhỏ, cuộc sống khó khăn vất vả, lam lũ. Nhưng chúng luôn yêu thương nhau và sống nhường nhịn, trong nhà luôn hòa thuận yên ấm. Bà thầm cám ơn số phận đã cho bà một người chồng tốt, biết hy sinh chăm lo cho mẹ con bà mà không hề kêu ca phàn nàn gì. Cả những lúc khó khăn cam go nhất vẫn luôn dành cho vợ con sự chia sẻ ân cần.

Con Thuỷ là con thương binh nên học xong lớp mười nó được xét đi Đức học đại học. Tuy là con gáι nhưng Thuỷ rất rắn rỏi và mạnh mẽ, ngoài giờ học nó tìm việc làm thêm để có tiền trang trải và thỉnh thoảng gửi cho mẹ!

Công lao của ông bà nuôi dạy ba đứa con giờ đã có hoa thơm trái ngọt.

Thủy có gia đình ở Đức và có bé gáι, sau 7 năm nó đưa chồng con về thăm bố mẹ. Thằng Khoa nghỉ đông nghe tin chị về nước nó cũng bay về.

Căn nhà cũ sau thời gian xây dựng lại đã khang trang đẹp đẽ hơn.

Cuộc đời đã trả ơn cho lòng tốt và sự hy sinh của hai người bằng một mái ấm gia đình hạnh phúc, các con học hành thành đạt ʇ⚡︎ử tế.

Thủy và Khoa bàn nhau bí mật tổ chức đám cưới bạc cho bố mẹ.

Ba đứa âm thầm mua tặng cho bố mẹ những món quà bất ngờ.

Bà ngoại của Khoa giờ đã già, sau khi các con về tranh giành đất cát bà phải bán ngôi nhà cổ để chia cho các con, chỉ giữ lại một phần mua một căn hộ cấp bốn để ở.

Khoa về thăm bà thấy bà ốm đau và cô ᵭộc nó buồn lắm, trước khi quay lại Anh nó nhờ mẹ An tìm cho bà ngoại một người giúp việc để chăm sóc bà.

Advertisement

Khi Khoa đi rồi ông Giang và bà An thường xuyên đến thăm bà ngoại của Khoa, bà mẹ vợ cũ vẫn hết lời khen ngợi con rể trong tiếc nuối.

Bà An thực sự là một phụ nữ nhân hậu, khi bà cụ nằm viện bà cũng sớm chiều chăm sóc, mang đồ ăn do ʇ⚡︎ự tay bà nấu, thay rửa cho bà không khác gì người thân.

Tú đã học hết đại học tài chính nó được một ngân hàng Sinhgapo mời sang làm việc.

Thế là cả ba đứa đều đã trưởng thành. Ông Giang đã nghỉ hưu muốn đưa vợ đi du lịch các nước châu Á nhưng bà An nói :

⁃ Em chưa thể đi lúc này, đợi em trai chị Oanh đi tù ra có người chăm sóc cho bà cụ đã. Mình đi chơi xa không ai chăm sóc cụ, lỡ cụ làm sao thì lại ân hận và Khoa nó không an tâm anh ạ.

Ôm vợ hôn lên mái tóc sương muối của bà ông nói :

⁃ Cám ơn em đã đến bên tôi! Cám ơn Trời đã cho tôi được có em! Em thực sự là một người phụ nữ tốt như viên ngọc quý của tôi và các con!

Họ ôm nhau nhìn về phía tây thành phố khi hoàng hôn đang xuống dần phía sau núi Tam Đảo, hương hoàng lan thoang thoảng len vào căn phòng làm cho không gian thêm lãng mạn và ấm áp.

Bóng đôi chim dìu nhau bay về tổ trong buổi hoàng hôn chạng vạng rồi mất hút vào ráng chiều vàng rực rỡ.

Hết

Tác giả Kim Phụng

Advertisement

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *