Hoa quỳnh nở về đêm – Chương 4

(Tiếp theo…)

“Anh biết không, ngày xưa em là cô giáo dạy văn, dạy hợp đồng nên bấp bênh, chế độ không có mà lương lại thấp. Quê em nghèo lắm, toàn nhà cấp bốn lụp xụp. Bố em mất khi em còn bé, mẹ em ở vậy nuôi em. Mẹ bắt em học, hy vọng đời em sẽ thoát nghèo.

Xưa em đẹp lắm (là em nghe người ta khen thế), ai cũng mê. Trong số những người theo đuổi, em ưng một người. Người ấy gần như hoàn hảo, còn hứa xin cho em vào biên chế, dạy ở trường trung tâm huyện.

Em tin tưởng và chìm đắm trong ʋòпg tay người ấy, tưởng rằng đời mình may mắn. Nhưng em nhầm, người ấy chỉ vẽ lên sự hoàn hảo để dụ dỗ chiếm đoạt em thôi.

Khi biết em có bầu, người ấy rất tức giận, cҺửι rủa em “Sao cô ngu thế, không biết ʇ⚡︎ự bảo vệ mình à”. Em vẫn còn ngây thơ hỏi “Hay là mình cưới đi anh”, thì người ấy quắc mắt lên “Cô nằm mơ à, tiền đây cầm đi giải quyết đi. Mà tôi nhắc trước nhé, đừng nghĩ tới chuyện mai mốt xét nghiệm ADN, vì tôi không chấp nhận nó đâu, đồ ngu xuẩn”.

Em đau lắm anh ạ, nhưng mình dại thì mình chịu. Em cắn răng để không khóc, vì một người không ra gì. Lúc ấy, em chỉ nghĩ đến con, phải sinh con ra, vì con thơ nào có Ϯộι tình gì đâu, phải không anh.

Em không khóc, nhưng mẹ em thì khóc hết nước mắt, vì thương em. Sức khỏe mẹ đi xuống cũng là vì em.

Muốn sinh con, chỉ còn cách bỏ xứ mà đi, chứ ở quê thì rất khổ, ảnh hưởng đến cả con em sau này. Mẹ vội vàng bán đất rồi cầm tiền dắt díu nhau tới thành phố này. Hai mẹ con thuê phòng trọ ở, số tiền bán đất ít ỏi em không dám đụng đến, để dành tới khi sinh nở.

Bác Ba chủ nhà trọ rất tốt, khi biết hoàn cảnh của em, đã giúp đỡ mẹ con em rất nhiều.

Lúc đầu, em đi nhặt ve chai, sau thấy suốt ngày phơi nắng mưa, sợ ảnh hưởng đến con nên em nghỉ, chuyển qua bán rau, chủ động về thời gian mà thu nhập cũng cao hơn.

Lúc em vượt cạn, có mẹ và bác Ba ở phòng chờ, với em như vậy là hạnh phúc lắm rồi.
Em đặt tên con là Hạnh, với mong muốn con sau này được hạnh phúc, anh ạ.

Bác Ba có ngôi nhà nhỏ đang cho thuê, nhượng lại cho em với giá rẻ, lại còn cho trả góp, để mấy bà cháu mẹ con ở. Không những thế, bác còn hướng dẫn cho cách nhập hộ khẩu, mua BHYT, để sau này con em thuận tiện việc học hành.

Advertisement

Nói ra có lẽ anh không tin, từ ngày sinh bé Hạnh, em không bao giờ ốm. Nhưng sức khỏe của mẹ em thì nay ốm mai đau, thương lắm anh ạ…”

Chị ngừng lời vì mẹ húng hắng ho, vội quay qua đắp chăn lại cho mẹ. Anh nhẹ nhàng nói với chị “Em lo cho cụ nhé, anh phải đi thăm Ьệпh nhân” rồi vội đi ra khỏi phòng. Sao tιм anh đau thế nhỉ, anh tưởng mình đã miễn nhiễm với nỗi đau rồi, khi hàng ngày hàng giờ nỗi đau cứ ᵭ.ậ..℘ vào mắt anh. Mà em cũng thật lạ, với một kẻ đã hại đời mình như thế, vẫn không trách móc nửa lời…

Có lẽ anh lẩm bẩm thành tiếng, nên bác Ьệпh nhân ngạc nhiên tròn mắt nhìn anh “Ơ kìa, bác sĩ đang nói với ai thế, tôi đâu phải tên Quỳnh…” (Còn tiếp…)

Bài ntv ảnh st

Advertisement

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *