Hoa quỳnh nở về đêm – Chương 6

(Tiếp theo…)

Xuất viện về nhà, mẹ anh bảo bà muốn gặp chị, trước là cảm ơn, sau là để biết mặt mũi chị thế nào. Anh hồ hởi báo tin cho chị, thì chị bảo “Em ngại lắm. Nếu gặp thì em đã vào viện thăm mẹ anh rồi”. “Mẹ anh chỉ muốn gặp để cảm ơn em thôi. Mẹ có vẻ quý em rồi đấy”. “Em cảm ơn bác dùm em. Để em suy nghĩ đã”.

Nhưng lần lữa mãi chị không chịu đi. Anh thì giận hờn trách móc, chị thấy Ϯộι nghiệp nên càng nhẹ nhàng với anh hơn, nhưng chị vẫn lý do lý trấu.

Mẹ anh là người có tư tưởng cởi mở, phóng khoáng, nên nói với anh “Chắc là Quỳnh nó mặc cảm về thân phận mình đây mà. Có ơn thì phải trả, cuối tuần này con xắp xếp chở mẹ qua nhà cô ấy, tiện thể hỏi thăm thăm sức khỏe mẹ cô ấy luôn”.

Chiều ấy khi phụ chị bán rau, anh lựa lời “Cuối tuần này mẹ anh muốn tới nhà em để thăm mẹ em, em đồng ý nhé”. Biết không thể từ chối được, chị gật đầu “Dạ anh cứ đưa bác tới ạ, anh làm em cảm thấy có lỗi với bác quá”.

Chị tâm sự với mẹ, mẹ chị nói “Vậy là người ta có tấm lòng đấy, không chê nhà mình nghèo”. “Nhưng sao con có cảm giác mình bị áp đặt, mẹ ạ”. “Không sao đâu con, người ta chỉ đến để cảm ơn thôi mà”.

Tối chủ nhật, mẹ anh đã mua sẵn trái cây, anh chở mẹ tới nhà chị. Chị chạy ra đón, lễ phép “Dạ cháu chào bác, em chào anh, mời bác vào nhà ạ”.

Ấn tượng đầu tiên với bà, là một cô gáι nhỏ nhắn, ăn mặc giản dị nhưng gọn gàng, nhưng vẫn toát lên vẻ đằm thắm, mộc mạc mà không phô trương, lại còn ăn nói nhỏ nhẹ dễ nghe. Bà vui vẻ “Chào cháu. Bác có ít trái cây, cho mẹ cháu ăn đỡ nhạt miệng”. Chị đỡ lấy từ tay bà “Dạ cháu cảm ơn bác”.

Mẹ chị đang ngồi tгêภ giường, có cả bác Ba nữa. Chị loay hoay đi tìm ghế, vì nhà nhỏ lại ít khách, nên trong nhà chỉ có vật dụng tối cần thiết thôi.

Mẹ anh hiểu ý, nên vội xua tay “Thôi để bác ngồi tгêภ giường cũng được, cho ʇ⚡︎ự nhiên”. Còn anh với mẹ con chị thì ngồi bệt xuống nền nhà.

Được một lúc, thì bác Ba về trước. Bác ghé vào tai chị nói nhỏ “Có vẻ được đấy con, bác Ba chúc con may mắn”.

Advertisement

Mẹ anh mẹ chị ngồi nói chuyện xã giao, chủ yếu là hỏi thăm sức khỏe, cuộc sống thế nào, chứ không gian nhỏ hẹp, mẹ anh tránh hỏi về chị, sợ chị nghe thấy lại chạnh lòng, chỉ thỉnh thoảng bí mật quan sát chị. Bà có vẻ ưng.

Trước khi ra về, mẹ anh ngỏ ý “Chủ nhật tới tôi mời bà và mẹ con cái Quỳnh tới nhà tôi, ăn bữa cơm thân mật, tôi với bà tâm sự, chứ cảnh già tuổi mình, nhiều khi cô đơn lắm”. Mẹ chị đỡ lời “Vâng cảm ơn bà, chúng tôi sẽ tới”.

Anh nháy mắt, bấm khẽ vào tay chị.

Đến hẹn, chị nhờ anh qua chở mẹ chị từ sớm, còn chị chở bé Hạnh, và một ít rau.

Nhà anh rộng rãi, chắc chắn. Mẹ anh đang lúi húi trong bếp. Chị vội đi vào, xin phép “Dạ bác ơi, bác để cháu nấu được không ạ. Mặn nhạt thế nào, xin bác chỉ dùm cho cháu”. Bà cười ưng ý “Cứ nấu như hôm bác đang ở viện là được. Bác nhờ cháu nhé, để bác lên tiếp mẹ cháu”.

Thấy anh cứ quanh quẩn bên cạnh, không giúp được gì mà còn vướng víu, chị đuổi “Anh ra trông bé Hạnh giúp em đi, cứ ở đây lăng xăng chẳng giúp được gì, bực cả mình”. Anh trêu “Tự nguyện nhận nấu rồi giờ than thở, ha ha…”. Chị nguýt một cái rõ dài “Kệ em, anh thì biết gì”…(Còn tiếp…)

Bài ntv ảnh st

Advertisement

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *