Hoa quỳnh nở về đêm – Chương 7

(Tiếp theo…)

Chị nấu rất nhanh, nhoáng cái là xong. Mẹ anh ngạc nhiên “Ồ đã xong rồi hả cháu”. “Dạ, bác và mẹ đã ăn chưa ạ, để cháu dọn lên”. “Ừ dọn luôn đi cháu”. Chị tranh thủ nựng yêu con “Con gáι mẹ chơi với chú Quân có vui không, có ngoan không nào”. Bé Hạnh ôm cổ mẹ, thì thầm ” Chú khen con ngoan, và xinh đẹp giống mẹ, còn dặn con phải thương mẹ, toàn nói về mẹ không à, con ứ chịu đâu”. Chị lườm anh “Anh không được làm hư con em đâu nhé”.

Bữa cơm thân mật. Chị xới cơm cho từng người, gắp những miếng ngon để vào mỗi chén, xong mới quay qua cho bé Hạnh ăn. Còn anh thì cứ vừa ăn, vừa nhìn chị đắm đuối.

Lúc ăn uống dọn dẹp xong xuôi, thấy anh chị cứ xớ rớ, mẹ Quân giục “Con chở mẹ con cái Quỳnh ra công viên chơi hóng gió cho mát, để hai thân già này nói chuyện”.

Anh vui như con nít, còn chị thì ngại ngùng ngồi lên xe anh. Ba mươi tuổi đầu, giờ chị mới được có cảm giác người yêu chở đi chơi.

Khi anh chị đi rồi, mẹ Quân mới mở lời “Tôi biết chuyện ngày xưa của cái Quỳnh, thật Ϯộι nghiệp cho nó. Nhưng con gáι chị biết đứng lên, đi vào con đường sáng, rất có bản lĩnh. Chứ không giống thằng Quân nhà tôi, tồ lắm”. “Chị khen cháu quá lời, con Quỳnh nó cứng đầu, nhiều khi cũng cố chấp chị ạ, nhưng tôi thương nó lắm. Bị đời hắt hủi, nhưng nó không oán trách, lấy việc chăm mẹ nuôi con làm niềm vui, làm mục đích sống”. Bà rơm rớm nước mắt.

“Người làm mẹ như mình, ai mà không thương con hả chị. Nhưng số Quỳnh nó như thế, biết làm sao được. Chị đừng đau buồn quá, lại đổ Ьệпh, Quỳnh nó lại lo lắng thêm”.

Mẹ Quỳnh nhìn quanh, hỏi “Anh nhà đâu mà tôi không thấy hả chị”. Mẹ Quân thở dài ” Mất mười năm rồi chị ạ, bị đột quỵ. Ông ấy bια ɾượu rất nhiều, tôi nói hoài mà ông ấy không chịu nghe”.

Ngừng một lát, mẹ Quân nói tiếp “Tôi cũng như chị, là những phụ nữ không may mắn, đơn thân nuôi dạy con, nên hiểu Quỳnh nó vất vả như thế nào. Nếu con Quỳnh không chịu thằng Quân, thì tôi vẫn yêu quý nó, bởi vì tôi thấy bóng dáng tôi ngày xưa ở nó. Đồng cảm lắm chị ạ”.

Mẹ Quỳnh lại sụt sịt “Con Quỳnh nó khép lòng lâu rồi, giờ mới chịu mở lòng với con trai chị. Nhưng nó vẫn e dè lắm, sợ cái vết xe đổ ngày xưa.

Tôi cầu mong nó lấy được người đàng hoàng, chứ thấy nó vất vả quá. Sức khỏe tôi dạo này không tốt, lỡ đi mà nó còn đơn thân, thì tôi không yên lòng mà nhắm mắt, chị ạ”.

Thấy mẹ Quỳnh có vẻ mệt, mẹ Quân gọi con chở bà về, để bà còn nghỉ ngơi.

Quân chìm đắm trong tình yêu ngọt ngào với Quỳnh. Bé Hạnh cũng cũng quấn chú Quân. Nhưng Quỳnh chỉ dừng lại ở đó, cái nắm tay Quân còn chưa được cầm. Lòng Quân luôn khao khát, được ôm, được gần, được vuốt lên mái tóc thề, được lau giọt mồ hôi cho chị, được hít hà mùi ς.-ơ τ.ɧ.ể mảnh mai của chị. Anh yêu tất cả những gì liên quan đến chị… Có lẽ, anh đã quá yêu…

Advertisement

Quỳnh vẫn dịu dàng đằm thắm với anh, luôn nhắc anh giữ sức khỏe, luôn mong chờ mỗi khi vắng anh. Chị mua bàn ghế về nhà để anh ngồi, không phải ngồi bệt xuống nền nhà nữa. Chị sẵn sàng nấu cho anh ăn, thuộc từng món anh thích, với tất cả tình thương của chị. Nhưng chỉ giới hạn vậy thôi…

Nhưng với Quân là không đủ, anh luôn phải quay quắt với nỗi nhớ chị hàng đêm. Anh biết chị yêu anh, nhưng anh không hiểu, có cảm giác nhiều khi chị thờ ơ với cảm xúc của anh. Anh như phát điên…

Bẵng đi cả tuần nay rồi, chị không được gặp anh. Gọi thì anh không nghe máy, lòng chị nóng như có lửa đốt, không hiểu anh có chuyện gì… (Còn tiếp…)

Bài ntv ảnh st

Advertisement

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *