Hoa quỳnh nở về đêm – Chương 8

(Tiếp theo…)

Thấy con trai dạo này hay về muộn và có mùi ɾượu, mẹ Quân rất thắc mắc, chưa bao giờ bà thấy Quân có biểu hiện như thế này. Lúc nào cũng buồn ủ rũ.

Hôm ấy đi làm về người Quân lại nồng nặc mùi ɾượu, bà ngăn lại khi Quân định đi vào phòng “Lại uống rồi phải không, có chuyện gì nói cho mẹ nghe”. “Con mệt lắm, để con nghỉ tý đã”. “Thế lúc con uống ɾượu thì không mệt hả. Có phải chuyện cái Quỳnh không”. Quân ngồi thừ người ra, im lặng. “Đàn ông con trai thì phải mạnh mẽ, vì bất cứ chuyện gì, tìm tới ɾượu để quên là điều ngu ngốc. Con đang là bác sĩ, đang cứu người đấy, đừng bê tha”.

Tới lúc này, Quân mới chịu mở miệng “Hình như Quỳnh không yêu con, nhiều lúc con không hiểu cô ấy đang nghĩ gì nữa”. “Dựa vào đâu mà con biết là Quỳnh không yêu con”. “Nhiều khi cô ấy lảng tránh sự quan tâm của con, thờ ơ với cảm xúc của con, mà con thì yêu cô ấy vô cùng”. “Con khờ quá. Không quan tâm mà Quỳnh nấu cho con ăn, biết cả khẩu vị của con à. Nếu con là Quỳnh thì sẽ hiểu. Đã đổ vỡ một lần, nên giờ nó cần cẩn thận, cần thời gian để kiểm chứng. Thay vì kiên nhẫn thuyết phục cô ấy, con lại bỏ thời gian đi uống ɾượu, con làm mẹ thất vọng quá”…


…….

Thế là nửa tháng trôi qua rồi, chị chưa gặp anh, sao mà nhớ đến thế. Đã trăm lần rồi, chị muốn chạy tới nhà anh, dù chỉ thấy cái bóng của anh thôi cũng được, nhưng thân phận kìm chân chị lại.

Đã lâu lắm rồi, giờ chị mới có cảm giác được yêu, được chăm sóc người mình yêu, được chú ý đầu tóc quần áo gọn gàng để cho ai đó ngắm. Anh không hiểu em sao…

Người phụ nữ như em, khó mở lòng ra lắm, vì em sợ. Không phải sợ cho em, mà sợ cho mẹ và con gáι em. Em phải bảo vệ gia đình mình chứ. Sao anh không kiên trì thêm chút nữa, chứng minh thêm chút nữa, vì em vẫn muốn là người phụ nữ của anh, từ lâu rồi.

Em vốn chịu cực và đau khổ đã quen, nếu không bằng lòng gì, sao anh không tới gặp em, mắng em. Sao anh lại né tránh em, để em phải lo lắng cho anh, người mà em thương bị đau thế.

Anh là người đầu tiên em yêu, nhớ anh nhiều lắm, bé Hạnh cũng nhắc anh hoài đấy, anh biết không. Đừng bắt em phải khóc…

Hôm ấy, Quỳnh đang chuẩn bị rau để đi bán, thì mẹ Quân tới. Chị chưa kịp ngạc nhiên, thì bà đã nói “Từ trước tới giờ, bác ít nhờ vả ai, nhưng lần này, bác phải nhờ con. Thằng Quân đang ở viện, nó bị đụng xe gãy chân, đã phẫu thuật rồi. Nó không chịu ăn uống gì cả. Bác nhờ con, tới khuyên nó giùm bác, được không con”.

Chị chỉ kịp hỏi anh ở viện nào, rồi chị ào đi.

Quân của chị nằm đấy, cô đơn và buồn bã. Chị rón rén đi vào, cầm lấy tay anh, miệng suýt soa vì xót ruột. Chị ๓.â.-ภ ๓.ê vào lớp gạc trắng xóa, cúi hôn nhẹ vào trán anh.

Bất chợt, chị bị siết ghì, bởi ʋòпg tay rắn chắc của anh. Chị gục đầu vào vai anh, để mặc cho nước mắt hòa chung với giận hờn yêu thương nóng hổi… (Còn tiếp…)

Bài ntv ảnh st

Advertisement

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *