Hoa quỳnh nở về đêm – Chương 9

(Phần kết)

(Tiếp theo…)

“Hôm nay Phúc ngủ với bà nội hay bà ngoại nào?”. “Cháu ngủ với cả bà nội bà ngoại ạ”. Quỳnh mắng yêu con “Chỉ ngủ với bà nội bà ngoại thôi, không ngủ với bố mẹ nữa à”. Cu Phúc bá cổ mẹ “Con cũng muốn ngủ với bố Quân mẹ Quỳnh nữa”.

Quân bấm vào tay vợ “Mình lên sân thượng đi em, kỷ niệm năm năm ngày cưới, “hâm” một tý”.
Sân thượng thật mát mẻ, gió l*иg lộng, thổi tung cả mái tóc thề của Quỳnh. Hai vợ chồng ngồi xích đu, đung đưa…

“Nhanh thật anh nhỉ, mới đó mà đã năm năm rồi”. Quỳnh ʇ⚡︎ựa vào vai Quân thủ thỉ. “Ừ nhanh thật. Hồi đó nhờ bị gãy chân mà giờ anh có em, có thêm cu Phúc. Mà không hiểu sao lúc ấy anh khờ khạo thế nhỉ”. Quỳnh cười khúc khích “Có gì đâu, “tình dại khờ” mà anh. Thế mới là chồng của em chứ”. Quân hỏi giọng quan tâm “Thế việc giảng dạy của em thế nào rồi, có áp lực gì không em”. ”

Em rất thích làm cô giáo, nên không áp lực gì đâu. Cảm ơn anh đã động viên, khích lệ và tạo điều kiện cho em được làm công việc mà em yêu thích”. Quân vén mấy sợi tóc mai đang bay lòa xòa tгêภ gương mặt xinh xắn của vợ “Bà ngoại dạo này sức khỏe có vẻ khá hơn, da cũng hồng hào hơn em nhỉ”. “Thì nhờ có con rể là bác sĩ mà, anh khéo chăm mẹ đấy thôi”. Quân cười tủm tỉm “Ờ đúng thế, nhờ anh rước con gáι bà, cưng như cưng trứng, nên bà mới yên tâm tư tưởng, sức khỏe mới tốt lên”.

Quỳnh cấu chồng một cái rõ đau “Trêu em. Mai anh qua nhà cũ em ở đang cho thuê lấy tiền giúp em nhé”. “Ừ. Em thấy không, đưa cả nhà em về đây ở, mẹ anh mẹ em có người nói chuyện, tíu tít cùng chăm sóc cháu, các cụ rất hạnh phúc và rất vui. Thế mà anh thuyết phục mãi em không chịu, nhờ mẹ anh khuyên giải em mới đồng ý. À mà bé Hạnh sắp tới tuổi dậy thì, em quan tâm hơn đến con nhé”. Chị dụi đầu vào ռ.ɠ-ự.ɕ anh “Em biết mà. Cảm ơn anh đã thương yêu con em, còn cho mang họ của anh nữa”. “Ngốc thế, con em là con anh, như vậy mình mới có hai đứa con tên là Hạnh, Phúc chứ”. “Hôm nào rỗi anh và em qua thăm bác Ba nhé, dạo này bác ấy yếu nhiều rồi.

Bác ấy như là người mẹ thứ hai của em, lúc em mới lên thành phố, tất cả đều là nhờ bác ấy. Nhân tiện, anh khám cho bác ấy luôn nhé”. Quân vui vẻ “Ok vợ. Mà em làm thế nào mà mẹ anh cứ bênh em chằm chặp thế, anh ra rìa luôn rồi”. Quỳnh hứ lên một tiếng “Đàn ông mà nhỏ nhen đi ghen tỵ với vợ. Thế mẹ em cứ một thằng Quân hai thằng Quân thì sao, mẹ quên tên em là Quỳnh luôn rồi”

Advertisement

Bất chợt, có mùi thơm thoang thoảng trong gió, Quân nhìn quanh, kéo tay Quỳnh kêu lên “Hoa Quỳnh nở em ơi, đẹp quá”. Hai vợ chồng ngắm hoa Quỳnh nở, trắng muốt và ϮιпҺ khôi, mùi thơm ngọt ngào. Nhưng không làm cho Quỳnh sung sướиɠ bằng những lời Quân thầm thì “Em là hoa Quỳnh, tuy chỉ nở về đêm, nhưng làm anh phải tìm kiếm khát khao và hy vọng. Quỳnh của anh đẹp lắm, cảm ơn em, mẹ của các con anh”. Chị tận hưởng trong ʋòпg tay anh, mỉm cười mãn nguyện…

Bài ntv ảnh st

Advertisement

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *