Ly hôn – Chương 1

T/g: Võ Ngọc Trí

Thấy chị chìa ra lá đơn ly hôn, anh cầm đọc lướt qua, rồi ký vào.

Anh hoàn toàn không bất ngờ về điều này. Bởi vì anh và chị sống gần như ly thân mấy năm nay rồi. Tuy vẫn ở chung nhà, nhưng chẳng thèm nói với nhau câu nào.

Anh bảo: “Tôi ký rồi đấy. Lúc nào tòa gọi thì báo cho tôi biết”.

Chị lôi ra mấy cuốn vở, dày đặc chữ ghi chép. Chị đưa cho anh, nói: “Ông đọc đi. Từ ngày ông lấy tôi, ông đưa cho tôi bao nhiêu tiền, từ bấy đến giờ, tôi đều ghi cả vào đấy”. Chị thờ ơ nhìn anh, nói tiếp: “Tính theo từng thời điểm, thì ngày xưa chi tiêu một tháng hết 8 triệu, còn mấy năm gần đây phải 14 triệu mới đủ. Ông chịu một nửa, tôi một nửa. Nếu tính theo năm, thì chẳng năm nào ông đưa đủ từng ấy tiền cho tôi cả”.

“Vì vậy, tiền trong ngân hàng hoàn toàn thuộc về tôi, ông không có phần”.

“Còn căn nhà này, tôi mua đất lúc chưa lấy ông, giấy tờ mua bán còn đấy”.

“Sau này mới xây nhà đúc và có sổ hồng, có cả tên ông trong sổ, nên dĩ nhiên ông sẽ được một nửa căn nhà, khoảng 600 triệu. Còn miếng đất này hiện tại khoảng 3 tỷ, hoàn toàn thuộc về tôi, vì đó là tài sản trước hôn nhân của tôi”.

Thấy anh cứ im lặng, ngồi ngây như phỗng, chị nhướng mắt hỏi: “Tôi nói nãy giờ, ông có nghe gì không đấy?”.

Advertisement

Nghe chị hỏi, anh giật mình. Rồi anh cười, càng ngày càng lớn. Cười ha hả, đến mức sặc sụa, không ngừng lại được.

Chị đứng phắt dậy, nguyền rủa: “Đúng là đồ điên…”, rồi hậm hực cầm lá đơn ly hôn bỏ đi lên lầu…

Advertisement

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *