Ly hôn – Chương 11

Phần mười một: Tận cùng

T/g: Võ Ngọc Trí

Anh chạy theo chị, gặng hỏi: “Sao bà lại biết tôi ở đây?”. “Cái gì mà tôi chả biết. Tôi bảo lãnh cho ông là vì con, chứ không phải vì ông đâu”. ” Vì gì thì tôi cũng cảm ơn bà, thật đấy”.

Quán cháo mấy ngày sau đó ế hẳn. Mọi người xì xào rỉ tai nhau anh thế này, thế nọ.

Anh ngồi tгêภ ghế, nhắm mắt thiu thiu. Anh đang nghĩ tại sao chị lại biết anh ở phường, mà cứu anh ra.

Bỗng nhiên trán anh mát lạnh. Anh đưa tay lên kiểm tra, thì chạm tay Na. Na đang đứng cạnh anh, đặt khăn lạnh lên trán anh, nhìn anh với ánh mắt thương cảm.

Na nói: “Nhìn anh mệt mỏi lắm. Hôm trước mà có em ở nhà, thì mấy người kia không xong với em đâu”. Anh phì cười: “Thế em làm gì họ? Đánh người ta à?”. “Công nhận anh đại ngốc thật. Anh cứ sống thế này, thì suốt đời thiệt thòi thôi”. Anh trầm ngâm: “Có lẽ em nói đúng. Anh sống quá bản năng, nên vợ anh mới ly hôn với anh”.

Anh nhìn lên mái tôn, nheo mắt vì ánh sáng mặt trời rọi vào mắt. Anh bảo: “Mái tôn bị thủng rồi, để mai anh sửa cho em”. “Anh có biết làm không mà đòi sửa?”. “Em quên trước kia anh làm xây đựng à. Chuyện nhỏ ấy mà”. “Dạ, cảm ơn anh”.

Na thấy trong lòng vui vui. Có người lo lắng nhà cửa cho mình, điều mà trước giờ chưa bao giờ có, nhất là người đó chính là anh.

Hôm sau anh trèo thang lên mái tôn. Na đứng dưới nhắc: “Cẩn thận nha anh, chân anh chưa khỏe hẳn đâu”. Anh gật đầu, lúi húi làm.

Na đứng dưới nhoẻn miệng cười, nhìn anh thật giống người chồng tận tụy, còn Na thì giống một người vợ tận tâm.

Na đang hạnh phúc với dòng suy nghĩ của mình, thì “Huỵnh” một cái, anh nằm bất động tгêภ nền bê tông. Cái xà gồ bị gãy, anh rớt xuống, nằm vắt ngang cái bồn bông xây bằng gạch.

Na không hiểu chuyện gì vừa mới xảy ra, hét toáng lên, bật khóc nức nở, người run rẩy, không nhớ cả gọi xe cứu thương.

Hàng xóm chạy qua, kiểm tra thì thấy anh bị hôn mê sâu. Không biết anh có bị chảy ɱ.á.-ύ trong hay không. Họ gọi giùm cho Na xe cấp cứu.

Advertisement

Ngồi tгêภ xe cứu thương với anh, Na liên tục xỉ vả mình. Vì Na mà anh mới ra nông nỗi này. Na sẽ không bao giờ tha thứ cho mình.

Nhìn anh bất động, Na hoảng sợ vô cùng. Na lục tìm điện thoại của anh, mở danh bạ, rồi bấm vào chữ VỢ, gọi báo cho chị biết.

Anh vào phòng cấp cứu chưa lâu, thì chị hối hả đi tới. Chị hỏi tình hình của anh, rồi dậm chân bình bịch: “Tôi đã nói với ông bao nhiêu lần rồi, đừng làm xây dựng nữa, mà ông không chịu nghe. Giờ thì khốn khổ cái thân ông chưa. Trời ơi là trời”…

Ảnh st

Advertisement

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *