Người chồng ҡıṅһ ҡһủṅɢ – Phần 9

(Tiếp theo…)

Nhân rất bất ngờ và không hiểu nổi, tại sao đang là trợ lý của giám đốc, đột ngột bị chính giám đốc ký quyết định sa thải, mà không hề có một lý do.

Chắc là có bàn tay của Nghĩa tác động. Nhân l*иg lộn lên với suy nghĩ này. Nhân nhắn tin mạt sát Nghĩa với những lời lẽ thậm tệ. Nghĩa chẳng thèm thanh minh, chỉ nhắn lại một câu “Anh bị sa thải rồi à?”.

Nhân cầm quyết định lên gặp giám đốc. Sếp không tiếp, mà bảo gặp ả thư ký để hỏi lý do.

Đời Nhân chưa bao giờ bị hèn như thế. Thấy Nhân, ả thư ký mặt kênh kênh “Anh gặp tôi có việc gì không”. “Cô còn giả bộ nữa. Tôi muốn biết lý do vì sao tôi bị sa thải”. “Anh hỏi chính bản thân anh ấy”. “Là sao”.

“Anh còn nhớ lần đưa tôi tiền để thông qua tôi thực hiện kế hoạch của anh không. Anh muốn cô Nghĩa bị tống cổ ra đường, với những lý do anh vẽ ra. Với những giấy tờ không có thật, những khuất tất trong quá trình thi công mà không có bằng chứng cụ thể. Mà cũng đúng thôi, có thế anh mới phải nhờ tới thân ҳάc tôi, tác động tới sếp”. ”

Tôi đã đưa rất nhiều tiền cho cô rồi, và cô đã nhận lời. Sao cô không giữ đúng lời hứa với tôi”. “Tôi giữ đúng lời hứa đấy chứ. Chỉ có điều, tôi thay đổi cách tiếp cận sếp một chút. Tôi nói thật với sếp kế hoạch của anh, tiện thể nói luôn những gì anh làm khi còn là giám sát dự án, và nói luôn anh hãm hại biết bao người để được chân trợ lý giám đốc. Chỉ cần có thế là anh ra đường. Muốn hạ bệ một kẻ như anh, thật quá đơn giản. Chỉ cần học một chút thủ đoạn của anh, là hạ được anh rồi “. Nhân tức tím mặt, đá văng cái ghế đang ngồi “Khốn пα̣п. Tôi làm trợ lý, thì cô cũng được làm thư ký cơ mà. Nuốt tiền của tôi, rồi quay lại cắn tôi à. Đồ d᷈-/i᷈”.

Ả thư ký điềm nhiên “Ừ tôi d᷈-/i᷈ tôi mới giao du với anh. Anh còn tệ và ngu ngốc hơn tôi nhiều. Đã tốn tiền cho d᷈-/i᷈, còn bị d᷈-/i᷈ hại, ha ha…”. Nhân xốc tới, định Ϧóþ cổ ả thư ký, may ả né được “Cô trở mặt với tôi, thì cô được gì, hả”. ” Được sếp cảm ơn, ghi nhận vì đã Ϯố cάσ một kẻ như anh giúp làm trong sạch công ty. Tôi được hả hê khi thoát một kẻ keo kiệt bần tiện như anh, chỉ thích hưởng mà không chịu chi. Thôi coi như lần này anh trả đủ tiền cho tôi rồi, bái bai…”. Nhân lao tới, ᵭάпҺ ả túi bụi “Đồ ăn cháo đá bát. Tao ﻮ.เ.+ế+..Ŧ mày…”. Ả thư ký hoảng hồn, hét toáng lên “Bảo vệ, bảo vệ đâu…”

Nhân bị bảo vệ quăng ra đường. Nhục nhã, đau… Nhân không ngờ mình lại bị một ả bồ mà từ trước tới nay Nhân luôn coi thường, chơi cho một vố không thể đau hơn.

Phải dạy cho ả một bài học, để biết thằng Nhân là người như thế nào.

Một hôm, ả thư ký đang tгêภ đường đi làm về, qua đoạn đường vắng, thì bất ngờ có một người bịt kín mặt mũi lao ra cầm gậy ᵭάпҺ túi bụi vào người ả. Ả la thất thanh. Đường vắng, mãi một lúc sau mới có người đi tới. Bị ả chống cự, lại thấy có người, nên kẻ bịt mặt bối rối, làm rơi mất khẩu trang che mặt. Chỉ trong một thoáng, ả nhận ra đó chính là Nhân.

Advertisement

Sau khi nhập viện và giám định thương tật, ả Ϯố cάσ Nhân với cα̉пh sάϮ. Nhân ngay lập tức bị bắt tạm giam.

Khi thấy Nhân nhắn tin cҺửι bới, thì Nghĩa biết Nhân đã bị sa thải. Với bản tính của Nhân, Nghĩa nghĩ sẽ không dễ gì Nhân để yên và cam chịu, nên cô để tâm theo dõi.

Lúc Nhân bị bắt, Nghĩa cũng biết. Sau rất nhiều lần đắn đo, Nghĩa tới gặp ả thư ký, năn nỉ ả rút đơn. Ả đồng ý, khi thấy cái phong bì Nghĩa tế nhị đặt dưới gối.

Nhân được Nghĩa bảo lãnh ra ngoài. Việc đầu tiên, là Nghĩa yêu cầu Nhân tới nhà mình, để nói chuyện… (Còn tiếp…)

Bài ntv ảnh st

Advertisement

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *