Người đàn bà cũ – Chương 18

Tác giả: Nguyễn Hiền

Việc đầu tiên cô ta cần làm là tìm chỗ để cất giấu số tiền vàng đã lấy của bà Dung. Bây giờ nếu quay về phòng trọ thì sẽ bị lộ, mà có khả năng không thể mang số vàng tiền ra khỏi nơi đó được. Nghĩ tới không được nghĩ lui cũng không xong, cuối cùng cô ta quyết định quay trở về quê. Nếu như trường hợp côпg αп phát hiện hỏi lý do vì sao cô về quê, thì cô sẽ trả lời là bà Dung đuổi về không cho làm tгêภ thành phố nữa. Trước mắt xem như trở về quê để tìm công ăn việc làm, nhưng mục đích chính là cô phải tìm cách giấu số tiền vàng sau đó sẽ tính sau…

Chợt ánh mắt cô nhìn thấy con Đào đang ngồi uống café cùng một người đàn ông ở bàn kế bên. Nếu không vướng số tiền vàng giấu trong người thì cô cũng không ngán gì cô ta. Nhưng trong lúc này cô không nên để lộ diện. Kéo khẩu trang che gần kín mặt, cô ta lẳng lặng đi ra ngoài. Nhưng khi cô ta vừa quay người bước đi thì cũng là lúc nhân viên quán đang đi tới, vì quá bất ngờ nên toàn bộ khay nước tгêภ tay cô ta hắt hết vào người Lý. Cô ta hét lên tỏ ra tức giận định giơ taγ tάt cô gáι, nhưng chợt nhớ đến thứ đang giấu trong người, cô ta gầm lên:

– Con ranh, mày đu.i hay sao hả?

Cô gáι nhân viên quán café mặt tái mét vì sợ, hai mắt đã ngập nước vừa nói như van xin vừa khóc:

– Tại chị quay lại bất ngờ rồi đụng vào em…

– Tao chưa xử mày về Ϯộι làm đổ nước lên người tao, giờ mày lại còn định to mồm hay sao?

Hai người to tiếng khiến mọi người trong quán chú ý. Lúc này cô Đào cũng đã nhận ra người đã ᵭάпҺ nhau với mình tại nhà bà Thành, liền tiến lại vỗ mạnh vào vai Lý rồi cười gằn:

– Xin chào…

Đang mải cãi nhau với cô nhân viên quán café, bỗng thấy bàn tay của ai đó vỗ vào vai mình đau điếng thì cô ta tức giận quay lại. Không khó để cô ta nhận ra cô Đào, nhưng cô ta giả bộ ngạc nhiên:

– Cô là ai? tại sao lại đụng vào người tôi?

Một tiếng Hừm trong cổ, Đào gằn giọng:

– Đúng là quả đất tròn, không ngờ lại gặp mày ở đây?

Lý hoảng sợ, không phải cô ta sợ cô Đào cũng như nhân viên quán café, mà cô ta lo sợ côпg αп. Nếu phát hiện ra cô ở đây, trong khi tiền vàng lấy của bà Dung vẫn đang giấu trong người thì thật sự bất lợi. Cô ta định chuồn thật nhanh nhưng không ngờ con nhân viên quán café cứ nhất định bắt cô phải bồi thường. Giờ đây lại đụng phải con Đào thì thật sự to chuyện rồi. Nghĩ vậy cô cười giả lả:

– Chào cô…thật tình tôi xin lỗi vì hôm đó…

– Chỉ xin lỗi là xong hả?

– Mong cô bỏ qua cho…

– Nếu tao không bỏ qua thì sao?

– Vậy ý cô là gì?

– Có hai cách để giải quyết, thứ nhất hôm đó mày ᵭάпҺ tao thế nào thì giờ tao ᵭάпҺ mày thế ấy. Thứ hai mày chấp nhận chịu phạt…

Trong người đang sẵn có Ϧóþ tiền của bà Dung, cô ta vội hỏi:

– Cô nói gì tôi chưa hiểu…

Một cái tát cháy má dằn mặt, Đào rít lên từng tiếng:

– Tao không rảnh để ở đây đôi co với mày. Hôm đó con Huyền thuê mày bao nhiêu tiền để mày ᵭάпҺ tao thì đưa ra đây…

Tỏ ra vô cùng hoảng sợ, cô ta nức nở:

– Em xin chị tha cho em, để em thu xếp…

– Tao cho mày thời gian 2 ngày phải đưa đủ 100 triệu…

– Cái gì? tôi lấy tiền đâu chứ?

– Lấy ở đâu là việc của mày. Đúng 2 ngày sau vào giờ này và tại đây. Nếu mày không giao đủ thì coi chừng cái bộ mặt xinh đẹp kia nghe không?

Nói xong con Đào cùng người đàn ông đi nhanh ra khỏi quán, cô ta ngồi phịch xuống ghế mà lòng bần thần. Phần lo lắng không biết số tiền trong Ϧóþ của bà Dung có đủ không, rồi lại tiếc tiền phải đưa cho cô ta. Chợt nhớ đến cô gáι nhân viên quán café làm cô ta bực mình. Đáng lý ra cô ta đã đi thoát từ lâu, chỉ vì con ranh này gây rắc rối để rồi con Đào nhìn thấy. Thấy cô nhân viên vẫn cứ đứng đó mà không chịu đi thì cô ta nổi điên:

– Mày còn chưa cú.t đi mà còn đứng đó mà làm gì?

– Chị phải bồi thường tiền nước cho quán…

– Bồi thường gì? bộ tao là ngân hàng in ra tiền hả?

– Em không biết, chị làm đổ nước thì chị phải đền…

Đang sẵn bực tức trong người, cô ta giơ tay hất luôn cái khay tгêภ tay cô nhân viên, đồng thời tát một cái thật mạnh vào mặt làm cô ấy té chúi xuống đất, miệng cô ta rít lên:

– Khôn hồn thì cú.t khỏi mắt tao nghe chưa?

Nghe tiếng khóc của cô nhân viên làm mọi người xúm quanh, ai cũng vô cùng bức xúc trước thái độ ngang ngược của cô ta. Lúc này hai côпg αп bỗng từ đâu xuất hiện, cô ta vô cùng lo lắng nhưng không biết cách nào mà thoát ra được chỗ này. Biết vậy thì ngay từ đầu cô lấy mấy đồng lẻ bồi thường cho xong. Tưởng chừng đi thoát được, chứ ai ngờ hết gặp con Đào lại còn dính đến côпg αп nữa…

Dúi nhanh tờ tiền 100 ngàn vào tay cô gáι, cô ta nói nhỏ nhẹ:

– Thôi chị đang vội nên bồi thường cho em…

Nhưng không ngờ mấy nhân viên trong quán cùng vây quanh phản đối:

– Bây giờ không còn đơn thuần là bồi thường tiền nước…

Cô ta trợn mắt quát:

– Vậy chúng mày muốn gì? đừng tưởng thấy tao xuống nước rồi làm tới nghe không?

– Không phải làm tới, chị nhìn thử xem cô ấy té ᵭ.ậ..℘ đầu xuống đất rồi còn gì?

Biết chúng muốn làm khó, rõ ràng cô ta chỉ loạng choạng xuýt té xuống đất rồi đứng dậy ngay, chứ có té ᵭ.ậ..℘ đầu gì đâu. Lý chỉ Camera của quán rồi nói:

– Khó gì? xem Camera của quán là biết thôi à…

Một người nói:

– Gọi côпg αп giải quyết là rõ ràng, cãi nhau làm gì?

Thấy nhắc đến côпg αп, cô ta cuống lên:

– Không được gọi côпg αп…

Nhưng lúc đó hai anh côпg αп đã đi tới nơi bèn lên tiếng:

– Có chuyện gì? đề nghị mọi người giải tán…

Tiếng bà chủ quán гêภ rỉ:

– Các anh thấy đó, người đâu mà ghê thấy ớn, làm đổ nước của quán mà không chịu bồi thường còn ᵭάпҺ nhân viên. Ngày nào mà cũng gặp khách như này chắc nghỉ bán quá…

– Bà định nói ai chứ? Nói chung chung vậy sao được…

Chỉ tay vào cô Lý, bà ta nói:

– Là bà chằng này chứ ai? nhìn cái mặt là thấy ghét rồi…

Bị bà ta gọi mình là bà chằng, Lý tức sôi ɱ.á.-ύ mà không làm gì được. Nếu không có hai người côпg αп ở đây thì nhất định cô sẽ cho bà ta biết thế nào là lễ độ. Cố gắng quay sang nhìn chằm chằm vào mặt bà ta, cô nói:

– Bà nói vậy mà không sợ tổn phước hay sao?

Thấy hai người cứ nói đi nói lại thì côпg αп yêu cầu lên phường giải quyết, nhưng Lý nhất quyết không chịu, cô ta cho rằng mình chỉ là khách đến quán uống nước, sự việc đụng trúng cô nhân viên chỉ là vô tình, bây giờ cô ta đã đồng ý bồi thường tiền nước, vậy cớ gì lại phải lên phường chứ…

Mọi người cứ nhao nhao lên yêu cầu cô ta phải xin lỗi cô nhân viên nhưng cô ta không chịu, nói rằng mình không làm gì cả. Bà chủ quán nói:

– Cô trông cũng không đến nỗi nào mà ngang ngược quá, chính mắt tôi nhìn thấy cô ᵭάпҺ con Nhàn ( tên cô nhân viên), vậy mà cô còn chối. Tôi yêu cầu côпg αп phải giải quyết thật nghiêm khắc nhằm răn đe kẻ khác. Chúng tôi làm ăn buôn bán khó khăn, mà ngày nào cũng gặp khách như cô chắc nghỉ quá…

Dù thanh minh kiểu gì thì cô ta cũng phải lên phường để giải quyết. Sở dĩ cô ta chấp nhận bởi cô ta nghĩ đến lời đe dọa của con Đào. Thôi thì lên Phường giải quyết cho xong rồi cô ta đón xe về quê cho yên thân…

Vừa đến côпg αп Phường thì cô ta giật mình khi nhìn thấy tài xế taxi cũng đang ngồi ở đó liền hỏi:

– Ủa, sao anh lại ở đây?

Tài xế taxi có vẻ mừng rỡ khi nhìn thấy cô:

– Ồ cô hả? vì cô để quên giỏ đồ tгêภ xe nên tôi phải mang nộp côпg αп, bây giờ gặp cô ở đây thì bàn giao cho cô luôn…

Nhìn giỏ ҳάch màu đen, cô thấy không phải của mình, rõ ràng khi lấy đồ trong tủ của bà Dung, thì cô chỉ lấy cái Ϧóþ và hộp đựng nữ trang chứ đâu có cái giỏ này. Nhưng thấy cái giỏ ҳάch còn mới, hơn nữa cũng chẳng có ai nhận, thôi thì trời cho thì cứ nhận thôi có mất gì đâu?

Advertisement

Thấy tài xế taxi đứng dậy, cô cười giả lả:

– Cảm ơn anh tốt bụng quá…

Anh côпg αп Phường hỏi cô:

– Cái giỏ ҳάch này là của cô?

– Vâng. Của tôi…

– Cô kiểm tra trong giỏ ҳάch xem có mất gì không? khi anh ta đi rồi là chúng tôi không chịu trách nhiệm…

Lúc này Lý mới mở túi ҳάch. Bên trong có một cái Ϧóþ và một hộp trang sức giống hệt của bà Dung. Cô ta tái mặt và theo quán tính lấy tay đụng vào người, nơi mà cô giấu hai thứ kia thì lại vô cùng ngạc nhiên, rõ ràng hai thứ đó vẫn đang ở trong người, vậy thì cớ sao lại có ở đây? Rõ ràng cô ta lấy xong thì cất ngay. Thôi thì có gì về nhà trọ rồi kiểm tra lại. Cô cười:

– Dạ đủ. Cảm ơn nhiều ạ…

Công an hỏi tiếp:

– Hai thứ này là của cô?

– Vâng, không của tôi thì của ai chứ?

Bỗng tiếng nói ngay sau lưng làm cô ta giật mình:

– Của bà Dung mẹ tôi, chính cô ăn cắp của bà ấy…

Quay lại. Cô nhìn thấy Quốc Trường đang đứng ngay sau lưng mình. Đoán biết sự việc có thể đã bị lộ, nhưng cô ta vẫn cố tình chối cãi:

– Anh Trường, sao anh lại ở đây?

Trường nghiêm nét mặt:

– Việc tại sao tôi ở đây cũng không cần thiết phải trả lời với cô. Yêu cầu cô lấy ra những gì mà đang giấu trong người…

Lời anh vừa dứt thì hai chiến sỹ nữ cũng đã có mặt. Biết không thể chối cãi, cô ta đứng dậy lao về phía anh nhưng hai chiến sỹ nữ đã giữ cô ta lại. Cô ta gào lên:

– Tất cả là tại anh, em không muốn lấy của mẹ nhưng vì anh không chú ý đến em…

Trường cười:

– Cô thật vô duyên, vậy cứ không được người ta chú ý thì đi ăn cắp hay sao?

– Không phải thế, em lấy của mẹ để bắt buộc anh phải gặp em để lấy lại…

Đúng là lời nói của kẻ gian manh, Quốc Trường không thèm trả lời mà quay sang hai chiến sỹ nữ:

– Đề nghị khám người và niêm phong tang vật…

Lúc này cô ta quay ngoắt lại, hai mắt sáng quắc nhìn thẳng vào mặt anh rồi nói:

– Tôi đố ai dám khám người tôi. Ai đụng đến tôi thì sẽ ân hận…

Mọi người cười ồ. Lúc này hai chiến sỹ côпg αп nữ bèn nói với cô ta:

– Mong rằng cô ʇ⚡︎ự giác nộp tang vật vụ án, nơi hiện trường có dấu vân tay của cô và Camera trong phòng đã ghi lại từng hành động của cô rồi. Tốt nhất cô nên thành thật khai báo để hưởng lượng khoan hồng của pháp luật. Cô còn trẻ, tương lai còn dài. Mong cô hợp tác…

– Anh Trường…

Cô ta gào lên khóc và quay lại nhưng Trường đã bỏ đi từ khi nào? đưa hai tay vào còng số 8 mà cô ta còn không tin được những gì đang xảy ra. Lời nói của Trường cũng như của chiến sỹ côпg αп nữ vẫn còn văng vẳng bên tai, đầu cô ta từ từ gục xuống…

Advertisement

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *