Người đàn bà cũ – Chương 21

Tác giả: Nguyễn Hiền

Ánh nắng chiếu vào mặt làm Thanh Tùng tỉnh giấc, anh nhìn quanh và chợt nhớ lại chuyện tối qua mình bị bọn chúng ๒.ắ.t ς-.ó.ς, nhưng bọn chúng là ai và tại sao lại bắt anh làm gì chứ? Anh bây giờ thân tàn ma dại, tiền cũng chẳng có mà nhân cách cũng không. Với anh bây giờ chỉ còn có hai đứa con, ngoài ra cũng chẳng dám nghĩ gì khác. Thôi thì cho chúng bắt rồi muốn làm gì thì làm…

Chợt anh giật mình khi nhớ đến mấy ngày nay thường có mặt ở quán café, có bao giờ cô Đào và người đàn ông kia đã phát hiện ra anh không? có như thế nên chúng mới ๒.ắ.t ς-.ó.ς anh mang nhốt về đây. Nhưng để làm gì chứ? Anh chỉ muốn gặp cô ta để hỏi về số tiền mà cô ta bán nhà, và anh cũng biết khó lòng mà lấy được. Tiếp theo anh muốn biết con trai đang ở đâu? Nếu cô ta không chăm được con thì giao cho anh nuôi cũng được.

Có tiếng chân bước lại gần phía cửa, anh xoay người nằm sấp và nhắm mắt như đang ngủ nhưng hé mắt quan sát xem đó là ai. Tiếng mở ổ khóa rồi cάпh cửa được kéo ra, anh nhìn thấy một thanh niên bước vào. Bỗng một ý nghĩ nảy sinh trong đầu, nếu chỉ có một mình tên này thì không khó để anh hạ gục nó và tẩu thoát. Nhưng ý nghĩ kế tiếp lại hiện ra, nếu thoát được ra ngoài thì anh sẽ làm gì? rõ ràng điều đó là không cần thiết, bởi anh đang muốn biết cô ta để con trai ở đâu. Một ý nghĩ bất cần đời xuất hiện kèm theo sự tò mò muốn biết kế tiếp chúng sẽ làm những gì nên anh nằm im…

Đặt hộp cơm và chai nước xuống nền nhà, tên kia cũng chẳng thèm nhìn anh đang nằm lấy một lần, mà nhanh chóng đi ra rồi khóa cửa lại. Nhìn hộp cơm và chai nước mà Thanh Tùng lắc đầu ngao ngán. Cuộc đời của một kỹ sư xây dựng rốt cuộc là như thế này hay sao? Một cái giá quá đắt dành cho kẻ phản bội như anh. Thanh Tùng nhoẻn cười cay đắng rồi lững thững đi quan sát khắp nhà. Lúc này anh mới biết mình đang ở trong căn nhà hoang giữa cάпh đồng, xung quanh không một bóng người. Đây là đâu chính anh cũng không biết, khi đi xuống bếp thì ánh nắng lọt qua mái tôn làm anh chú ý, đó là một tấm tôn mục thủng lỗ chỗ. Vốn là dân xây dựng nên anh biết rằng nếu cần phải trốn ra ngoài thì đây chính là cách duy nhất. Câu hỏi tại sao mình lại bị bắt vẫn luẩn quẩn trong đầu, hãy cố gắng chờ xem hôm nay sẽ diễn biến thế nào rồi tính sau…

Vẫn như thường lệ, Người đàn ông và cô Đào vẫn tay trong tay xuất hiện nơi quán café Z. Khẽ liếc mắt vể phía chiếc bàn mà hôm qua Thanh Tùng ngồi hiện đang bỏ trống, cô ta nhếch mép cười rồi ghé tai nói với người đàn ông:

– Bàn kia bỏ trống kìa…

– Haha cho dù đến ૮.ɦ.ế.ƭ thì hắn cũng không thể biết tại sao mình lại bị bắt…

– Anh thật giỏi quá, vậy mà cũng nghĩ ra…

– Anh chỉ muốn cảnh cáo hắn về cái Ϯộι dám rình mò chuyện của anh

– Anh ta theo dõi em chứ không phải anh, anh bắt oan anh ta rồi…

– Theo dõi ai anh không cần biết, chỉ biết rằng bất kỳ ai mà nhìn anh là có Ϯộι. Hơn nữa anh cũng có làm gì nó đâu, cứ nằm chơi xơi nước sướиɠ thế còn gì?

Cả hai người cùng cười, lát sau tên Hải có điện thoại, hắn đứng dậy đi vào toilet, ngay lúc đó từ bàn bên kia, một thanh niên mặc bộ đồ công nhân cơ khí còn dính dầu mỡ cùng bước vào. Có một điều kỳ lạ là khi nói chuyện điện thoại trong toilet, thì tên Hải nói chuyện với ai đó bằng tiếng Lào, chính vì điều đó người ở buồng vệ sinh bên cạnh có nghe được thì cũng không hiểu gì?

Khoảng 15 phút sau thì hắn đi ra rồi không ghé lại bàn mà đi thẳng ra ngoài. Thấy vậy cô Đào cũng đứng dậy đi theo. Một chiếc xe hơi màu đen đã chờ sẵn, hai người nhanh chóng bước lên và chiếc xe cũng rời đi ngay sau đó…

Phía sau, hai xe mô tô ρhâп khối lớn cũng nhanh chóng bám theo. Nhìn qua kính chiếu hậu, tên Hải nói với tài xế:

– Cắt hai cái đuôi phía sau cho tao…

– Dạ…

Đúng lúc đó vừa đến ngã tư thì đèn đỏ bật lên. Tên tài xế nhấn chân ga cho xe lao Ꮙ-út lên, tình thế hết sức пguγ Һιểм bắt buộc hai xe ρhâп khối lớn đành phải dừng lại. Tên Hải ngồi trong xe cười có vẻ khoái chí, Hắn vỗ vai tên tài xế thay cho lời khen. Bỗng ở đâu xuất hiện hai xe mô tô của cα̉пh sάϮ đang hú còi đuổi theo với tốc độ rất nhanh. Tên Hải văng tục tỏ vẻ khó chịu, quay sang tên tài xế:

– Đ.M có bao giờ nó rượt mình về cái Ϯộι vượt đèn đỏ hay không? chạy lẹ cho tao…

Tên tài xế chưa kịp trả lời thì bỗng cô Đào run rẩy lên tiếng:

– Nguy rồi…

Hắn quát lớn:

– Chuyện gì?

– Lúc anh đi toilet, thằng Tý đưa em bịch hàng, nói đưa cho anh…

– Tại sao không nói?

– Tại đi toilet xong thì anh đi thẳng nên em không nói được…

Hắn nghiến răng rồi im lặng suy nghĩ, hắn đang dự tính xem hai xe mô tô của cα̉пh sάϮ kia có đúng đuổi theo xe hắn không? hay xe khác rồi mới nghĩ cách. Lúc này hắn lại nhớ đến những lần đi lấy hàng bị cα̉пh sάϮ rượt chạy như phim hành động, rồi bỗng bật cười thành tiếng làm ai cũng ngạc nhiên. Nhưng lần này hắn không cầm lái, nhưng hắn cũng tin tưởng ở tên tài xế này. Thú thật nếu không vướng gói hàng tгêภ xe thì hắn không sợ, nhất là chỉ nộp phạt vì chạy quá tốc độ và vượt đèn đỏ là cùng. Hắn phải làm gì với gói hàng đây? Rõ ràng hắn không thể bị bắt, nhưng còn cô Đào và tên tài xế? nếu tình huống xảy ra thì một trong hai người phải nhận Ϯộι, rồi ở ngoài hắn sẽ dùng tiền lôi ra ngoài…

Thấy hắn cứ hết nhìn tên tài xế lại quay sang nhìn mình thì cô ta bắt đầu lo sợ. Kéo tay áo hắn, cô năn nỉ:

– Em xin anh, em không chịu đâu…

Hắn gằn từng tiếng làm cô ta im bặt:

– Im, ráng vài bữa rồi anh đưa ra. Em cứ nói là nhặt được của ai đó bỏ quên tгêภ bàn ở quán café, nhưng không biết trong đó là cái gì. Còn xin đi nhờ xe thôi…

Bỗng hắn quay sang nói với tên tài xế:

– Đến đầu con hẻm kia thì dừng lại cho cô ta xuống…

– Dừng là cớm đuổi kịp là cái chắc…

Tên tài xế chưa dứt lời thì hắn lại quát:

– Tao nói dừng là dừng, rõ chưa?

Cô Đào lúc này đã ngồi sát về phía cửa, bịch hàng cô ta giắt vào lưng quần, định rằng khi vừa xuống thì cô ta chỉ việc kéo vạt áo là bịch hàng sẽ rơi xuống đất. Mặc dù rất cay cú khi bị tên Hải làm vật thế ๓.ạ.ภ .ﻮ, nhưng cô ta nhất định không chịu đầu hàng, cô ta sẽ nghĩ cách để thoát thân…

Xe vừa dừng và cάпh cửa cũng chỉ mới mở hé, tên Hải đã тһô Ьạᴏ đẩy cô ta xuống, quá bất ngờ nên cô ta ngã chúi đầu xuống đất. Nhưng cho dù bị đau, cô ta cũng còn kịp tỉnh táo để kéo vạt áo làm rơi bịch hàng xuống đất. Sau khi đẩy nhanh cô ta xuống đất và chiếc xe cũng lao đi rất nhanh, lúc này hai chiếc mô tô của cα̉пh sάϮ cũng đang bám rất sát…

– Cô ơi, cô có bị sao không?

Thấy cô ta bị té từ tгêภ xe xuống dưới đất, mấy người đi đường dừng lại giúp đỡ. Mấy phút sau thì cô ta đứng dậy, cà nhắc bước vào lề định rằng vẫy xe taxi về lại thành phố. Chợt nhớ đến gói hàng mà cô ta cố tình vứt bỏ nhằm ρhι tαпg thì tuyệt nhiên không thấy. Cô ta nhếch mép mỉm cười nghĩ rằng mấy người kia vì lòng tham, nên nhân lúc lượm giỏ ҳάch giúp cô đã lấy luôn rồi…

Đứng một lúc không thấy chiếc taxi nào, may lúc đó có một xe ôm do một cậu thanh niên chạy cũng vừa tới. Thấy cô đứng bên vệ đường thì ghé lại chào:

– Chị đón xe đi đâu? Lên đây em chở…

Nhìn chàng trai từ đầu đến chân rồi lại nhìn chiếc xe máy cà tàng. Thực tình cô ta không muốn đi nhưng trong lúc thất cơ lỡ vận thế này, thì kêu được một chiếc xe ôm cũng là may mắn. Cô ta gật đầu rồi lại nhìn cái nón bảo hiểm cũ mà anh ta đưa, ngần ngừ một hồi rồi mới đội lên đầu, miệng lẩm bẩm:

– Nón gì mà dơ quá, toàn gàu không à…

Cậu thanh niên đưa cho cô ta một cái bịch xốp rồi nói:

– Chị thông cảm lót đỡ cái bịch xốp này vào phía trong cho đỡ dơ…

Không ngờ sự quan tâm của cậu thanh niên lại làm chị ta bực mình gắt lên:

– Lúc chưa đội thì không đưa, bây giờ đội lên đầu rồi thì có tác dụng gì nữa…

– Em xin lỗi…

– Thôi chạy lẹ dùm cha nội, trễ rồi…

Vừa ngồi lên yên xe nhưng cô ta bỗng bụm miệng ói làm cậu thanh niên lo lắng:

– Chị ơi có làm sao không?

Tay vẫn che miệng, cô ta định trả lời thì vội xuống xe ói ra mật xanh mật vàng. Lát sau cô ta liếc vế phía cậu thanh niên rồi rít lên:

– Bộ không tắm rửa hay sao mà người hôi rình, chua lè chua lét muốn ói hà…

Advertisement

Lúc này cậu thanh niên mới hiểu nguyên nhân vừa mắc cỡ vừa buồn cười:

– Em xin lỗi, chị thông cảm. Xong cuốc xe này là em cũng về nghỉ ngơi, hôm nay trời nắng quá…

Ánh mắt cô ta lại nhìn về phía sau xem có ai theo dõi, hay có chiếc xe ôm khác không nhưng tuyệt nhiên không có. Cực chẳng đã, cô ta lại leo lên xe rồi lấy tay đẩy vào lưng chàng trai ý nói chạy lẹ đi…

Đúng là 𝔱𝔯𝔞 𝔱ấ𝔫, ngồi sau cô ta bụm miệng nín thở bởi mùi mồ hôi của chàng trai phả ra nồng nặc. Chỉ hình dung nếu phải trả lời thì cô không hiểu mình sẽ thở bằng kiểu gì. Xe đang chạy ngon chớn bỗng dừng lại đột ngột làm cô ta ngạc nhiên:

– Gì vậy?

Chàng trai cười:

– Em quen hỏi chị đi về đâu?

– Cứ chạy đi…

– Dạ, đây là ngã tư đèn xanh đèn đỏ, chị nói chạy đi là chạy về hướng nào? quẹo phải hay trái hay chạy thẳng tiếp?

– Tôi nói chạy về thành phố mà, đây là đâu?

– Hồi giờ từ lúc lên xe, em có thấy chị nói gì đâu? Giờ về thành phố xa lắm…

Hai người lại đi tiếp, cô ta vẫn ngồi sau lấy tay che miệng mà không nói câu nào. Bỗng đang chạy ngon chớn, chàng trai lại quẹo vào cây xăng thì cô ta ngạc nhiên:

– Gì nữa đây?

– Chờ xíu em bơm xăng, hết rồi…

Vậy là lại xuống xe ngồi chờ, một lát cậu thanh niên lại gần rồi nói:

– Chị thông cảm cho em ứng trước 100 ngàn trả tiền đổ xăng…

Cô ta tái mặt, Chế.t rồi, sáng đi uống café với tên Hải không bao giờ cô ta mang tiền, vì tất cả đều do tên Hải bao. Bây giờ biết phải làm sao đây? nếu nói rằng không có tiền thì cậu ta sẽ làm khó với mình. Thấy cô ta lúng túng, cậu thanh niên nghi ngờ:

– Sao vậy chị? Nhìn chị vậy mà chẳng nhẽ không có nổi 100 ngàn hay sao?

Cô ta năn nỉ:

– Ráng đi, về đến thành phố rồi tôi lấy tiền trả thêm cho cậu…

– Nếu chị không trả thì sao? Nhất định tôi không tin lời chị nói, tốt nhất chị đưa điện thoại cho tôi giữ, khi về đến nơi rồi chị trả tiền thì tôi trả lại điện thoại.

Không còn cách nào khác. Cô ta đành đưa chiếc điện thoại đang cầm ở tay cho cậu ta. Lúc này cậu thanh niên móc Ϧóþ lấy tiền trả tiền xăng, cô ta thấy thế bèn lên tiếng:

– Đưa điện thoại cho tôi… cậu có tiền rõ ràng mà lại la không có…

– Chị đi xe thì phải trả tiền là đúng rồi, còn việc tôi hỏi tiền chị ứng trước cũng không có gì sai, việc gì phải khó chịu chứ?

Đúng lúc đó thì điện thoại của cô ta đổ chuông, nhưng cậu thanh niên nhất định không cho cô ta nghe máy, hai bên cứ thế giằng nhau chiếc điện thoại. Lúc này cô ta mới hiện nguyên hình hết sức dữ dằn, nhưng cho dù cô ta có đe dọa cỡ nào thì cậu ta vẫn nhất quyết phải trả tiền thì mới trả điện thoại…

Advertisement

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *