Người đàn bà cũ – Chương 22

Tác giả: Nguyễn Hiền

Đúng lúc đó có hai người mặc trang phục côпg αп đi vào quán, thoáng chút giật mình nhưng cô ta thầm nghĩ, mình đã bỏ bịch hàng đi rồi thì còn gì mà phải sợ. May ra phải nhờ hai người này can thiệp thì thằng xe ôm mắc ᴅịcҺ kia mới trả điện thoại cho mình. Nghĩ vậy cô ta vội chạy lại gọi:

– Các anh ơi…

– Có chuyện gì?

– Dạ… cậu thanh niên kia đã lấy mất điện thoại của tôi, nhờ các anh giải quyết.

Một trong hai người côпg αп quay sang hỏi cậu lái xe ôm:

– Tại sao anh lại lấy điện thoại của cô ta? lời cô ta nói có đúng không?

Lúc này cậu thanh niên với trả lời:

– Dạ báo cáo các anh, em nghĩ ở đây có camera cây xăng nên đề nghị các anh truy xuất camera thì sẽ rõ. Em là lái xe ôm chở chị ta một chặng đường rất dài, đến đây thì xe hết xăng nên em quẹo vào cây xăng để bơm. Em nói với chị ta rằng cho em ứng trước một trăm ngàn để em đổ xăng, thì chị ta nói không có tiền, còn yêu cầu em chở về thành phố rồi sẽ trả. Mà các anh biết rồi đấy, từ đây về thành phố rất xa, giờ 100 ngàn còn không có, nhỡ may chở đến đó rồi không trả tiền cho em thì em lấy tiền đâu nuôi con. Thấy chị ta cầm điện thoại nên em đề nghị đưa điện thoại cho em giữ. Và em tiếp tục chở về thành phố, sau khi chị ta trả tiền xe cho em thì em sẽ trả lại điện thoại và được chị ta đồng ý. Tất cả nhân viên cây xăng đều chứng kiến việc chị ta giao điện thoại cho em, chứ không phải là em lấy hoặc làm cái gì như chị ta nói…

Không chờ cậu xe ôm dứt lời, cô ta cắt ngang:

– Nè, tôi nể tình các anh côпg αп ở đây mà im lặng để cậu muốn nói gì thì nói, cậu nói tôi đưa điện thoại hồi nào? cậu nói đưa cậu mượn điện thoại gọi bạn đưa tiền, vì đã lỡ bơm xăng rồi nên tôi mới đưa, ai dè cậu giữ luôn không đưa lại. Thậm chí cuộc gọi của má tôi mà cho dù tôi năn nỉ thế nào cậu cũng không đưa…

– Chị không nhìn sao biết đó là cuộc điện thoại của má chị?

Nghe côпg αп hỏi, cô ta ấp úng:

– Má tôi đang Ьệпh nên chỉ có má gọi thôi…

Thấy tình hình có vẻ phức tạp, hai người không ai chịu nhường ai. Hai côпg αп đành lên tiếng:

– Yêu cầu hai người vào trong văn phòng của ban quản lý cây xăng để nói chuyện, nếu đúng như cô nói thì chúng tôi sẽ yêu cầu anh ta phải trả lại điện thoại.

Lúc đầu cô ta hơi ngần ngại vì không muốn rắc rối xảy ra. Nhưng cô ta chợt nghĩ mình chỉ là một người đi đường thuê xe ôm, hơn nữa hai người đứng phía ngoài lại nói nhỏ, Camera cũng chỉ ghi được hình ảnh cô đưa điện thoại cho anh ta chứ không thể ghi âm được tiếng nói. Như vậy thì có gì mà phải sợ chứ. Nếu bây giờ không cương quyết dứt khoát thì mình không thể nào lấy lại được điện thoại, nghĩ vậy cô ta trả lời:

– Vào thì vào có gì mà sợ chứ…

Thế là cả bốn người đi vào trong văn phòng của ban quản lý cây xăng. Sau khi xem camera và yêu cầu tài xế xe ôm trình bày rõ ràng một lần nữa và anh ta vẫn nói như ban đầu. Anh côпg αп quay sang cô ta và hỏi:

– Theo như tài xế xe ôm vừa trình bày thì cô có ý kiến gì không?

– Tôi đã trình bày rồi và không thay đổi. Tôi yêu cầu cậu ta đưa điện thoại để tôi gọi về nhà. Mẹ tôi đang Ьệпh nặng cho nên sợ rằng ở nhà có chuyện gì thì cậu ta lãnh nổi không?

– Tôi không giữ làm gì cái điện thoại này, chỉ yêu cầu chị trả tiền xe cho tôi thôi.

– Cũng chỉ vì không mang theo tiền cho nên tôi mới phải chịu như thế này, cậu ta thật sự quá đáng…

Anh côпg αп hỏi:

– Cô kiếm xem trong giỏ ҳάch có thứ gì để có thể thế vào 100.000 thì cô lấy ra để đưa cho cậu ta, rồi yêu cầu cậu ta đưa lại điện thoại cho cô, vậy có phải hay không? tại sao lại để hai người cãi nhau ở ngay cây xăng để người ta cười chê. Chả nhẽ một cái giỏ ҳάch của cô mà không có cái gì đáng giá 100.000 hay sao?

Lúc này cô ta mới nhìn xuống giỏ ҳάch đang tгêภ tay mình nghĩ thầm: ờ nhỉ tại sao mình không nghĩ ra điều này, mà cậu thanh niên này cũng không nói gì về cái giỏ ҳάch, mà lại đòi giữ điện thoại của mình chứ?

Cô ta bèn mở giỏ ҳάch để tìm, nhưng khi vừa kéo dây khóa ra cô ta chợt tái mặt, hai tay run run khi nhìn thấy bịch xốp màu đen ở trong túi. Rõ ràng khi té từ tгêภ xe ô tô xuống, cô đã kéo áo và nhìn thấy bịch hàng rơi ra ngoài. Vậy mà tại sao bây giờ nó lại đang nằm ở trong túi ҳάch của cô. có ai đó đã nhét vào hay lúc lộn xộn mọi người xúm lại để nhặt đồ giùm cho cô. Mà đồ cũng có gì đâu chỉ có cái giỏ ҳάch và cái bịch hàng.

Thấy cô ta có vẻ không bình tĩnh, một trong hai người quan tâm:

– Cô có làm sao không?

– Không… không…tôi chỉ hơi đau đầu một chút thôi…

Cô ta gục đầu xuống bàn, trong đầu lúc này chỉ còn ý nghĩ làm sao có thể ném bịch hàng và thoát khỏi chỗ này. Nhân lúc mọi người không để ý, cô ta nhanh chóng thả bịch xốp màu đen xuống đất rồi lấy chân đẩy vào sát tường. Nhưng không ngờ nhân viên cây xăng mang bình trà đi vào nhìn thấy bèn la lên:

– Rớt đồ kìa cô ơi…

Mọi người đều nhìn theo hướng tay anh ta chỉ, cô ta liến thoắng:

– Đồ nào? đồ của ai tôi đâu có biết, tôi chỉ có cái giỏ ҳάch này thôi…

Lúc này một trong hai người côпg αп cúi xuống lượm bịch đồ để lên bàn. Mặt cô ta tái mét, toàn thân run lẩy bẩy, ấp úng:

– Tôi…tôi đau bụng đi toilet…

Nhưng một giọng nói đanh gọn ngay bên tai:

– Cô ngồi yên đó, không đi đâu cả…

– Nhưng…tôi muốn đi toilet…

Một nhân viên cây xăng nữ đi vào bèn nói:

– Được, tôi sẽ đi với cô…

Biết rằng đã bị lộ, cô ta ngồi im. Thấy vậy cô gáι hỏi:

– Ủa, cô nói đi toilet mà không đi nữa hả?

Từ đó cô ta im lặng, ngay cả khi được yêu cầu về đồn côпg αп gần nhất, cô ta cũng không nói gì. Lúc này cậu xe ôm bàn giao chiếc điện thoại của cô ta cho côпg αп và cùng đi theo để lấy lời khai…

Hai xe mô tô rượt thêm một đoạn đường nữa thì đuổi kịp, và yêu cầu chiếc xe hơi của tên Hải phải dừng lại. Lúc này hắn nói với tài xế:

– Mày xuống xe trình giấy tờ và nhận chịu nộp phạt do chạy quá tốc độ là xong. Chúng không làm gì được đâu. Con Đào thoát là tốt rồi…

Tên tài xế xuống trình giấy tờ. Nhưng thật kỳ lạ là côпg αп yêu cầu hai người về đồn để lấy lời khai do vượt quá tốc độ, gây tai пα̣п và cố ý ﻮ.เ.+ế+..Ŧ người. Thấy vậy tên tài xế nổi ҟҺùпg:

– Các ông nói gì? tôi gây tai пα̣п hồi nào, cái gì mà cố ý ﻮ.เ.+ế+..Ŧ người? thiệt bậy bạ không à…

Lúc này tên Hải cũng bị yêu cầu xuống xe, hắn hất hàm hỏi ngược lại:

– Chạy quá tốc độ thì phạt tài xế, cớ sao lại phạt cả khách đi xe. Bộ tôi là khách đi xe cũng bị vi phạm hả?

– Anh không lái xe nên không chạy quá tốc độ, nhưng anh cố ý ﻮ.เ.+ế+..Ŧ người…

– Tôi ﻮ.เ.+ế+..Ŧ người hồi nào? các ông đừng tưởng dựa vào pháp luật rồi muốn nói gì thì nói…

Lúc này côпg αп mới giơ máy ảnh trước mặt, cho hắn ta xem tấm hình chụp cảnh cάпh tay xô cô Đào xuống đất khi xe còn chưa dừng hẳn rồi dằn từng tiếng:

– Anh trả lời thế nào về bức ảnh này?

Hắn trả lời lơ đãng, mắt nhìn đi nơi khác:

– Ảnh nào? có liên quan gì đến tôi mà hỏi…

– Chính anh đẩy cô ta té xuống mà còn chối…

– Các ông có gì để chứng minh rằng tôi đẩy cô ta?

Tức thì cάпh tay có mang đồng hồ trong tấm ảnh được phóng to. Lúc này tay hắn vẫn đang mang chiếc đồng hồ giống như trong tấm ảnh. Chính cái đồng hồ đắt tiền đã Ϯố cάσ hắn, lúc này hắn bỗng trở nên im lặng, gương mặt lầm lỳ không nói gì nhưng trong đầu thì thầm nguyền rủa cô Đào, cứ tưởng cô ta đã thoát, tại sao lại xảy ra chuyện này? Nếu cô ta thoát thì hắn chỉ mang Ϯộι vì quá nóng giận rồi phạm Ϯộι, miễn sao đừng dính gì đến vụ kia là được…

Đã sang ngày thứ 3 hết ăn rồi lại nằm mà không thấy ai hỏi han hay cҺửι bới gì thì Thanh Tùng nóng ruột. Lúc trưa tên thanh niên mang hộp cơm và chai nước xong lầm lỳ đi ra mà không thèm khóa cửa như mọi khi. Thấy thế anh gọi với theo:

– Này, không sợ tao trốn hay sao mà không khóa cửa?

Hắn cũng không thèm ngoái lại hay nói một câu gì mà cứ thế đi thẳng. Anh vừa lạ lại cũng ngạc nhiên, không biết ai ʇ⚡︎ự nhiên bắt mình lên xe rồi đưa về đây? xong giờ lại thả cho mình về, thật rảnh quá rồi hóa điên đó mà…

Advertisement

Lững thững lội bộ đi ra ngoài. Hết đoạn đường đất thì ra đến ngoài lộ đường đá, anh hoang mang không biết về Thành phố thì quẹo phải hay trái. Chợt thấy tấm biển của ai đó gắn lên thân cây tràm: NHẬN CƯA CÂY…Liên hệ…nhưng bây giờ cũng không có điện thoại thì cũng đành bó tay. Anh xé tờ giấy đút vào túi rồi quẹo trái, cứ thế đi thẳng rồi lại quẹo mà con đường phía trước vẫn hun hút chưa có một tia hy vọng sẽ đi ra ngoài để về. Nhìn hộp cơm còn nguyên, nhưng chai nước mang theo đã gần hết thì anh mới nhớ ra, tại sao lúc đó mình lại không hỏi tên thanh niên mang cơm nhỉ? Biết đâu hắn lại giúp thì sao? Thôi thì ở tình huống này chỉ biết đi là đi, còn đến đâu thì tùy may rủi…

Bỗng anh nghe tiếng ầm ầm như âm thanh của tiếng xe chở gỗ hay loại xe tải hạng nặng thì mừng lắm. Vậy là mình đã đi đúng hướng, Lúc này ϮιпҺ thần anh bỗng phấn chấn hẳn lên, anh đi rất nhanh và thậm chí không hề có cảm giác đói. Cuối cùng khi thoát ra được đến đường quốc lộ thì mới thấm mệt, nhưng anh vẫn cương quyết không nghỉ lại mà vẫy xe đi về…

Không hiểu sao Thanh Tùng lại không về nhà mà lại đến quán cơm HÀ VY 2 và ngồi chờ mở cửa. Sáng sớm khi bác Vinh bảo vệ ra mở cửa để chuẩn bị xe vào giao hàng thì phát hiện có bóng người đang nằm ngủ bên vệ cỏ. Khi lại gần thì bác phát hiện ra đó chính là Thanh Tùng nên chạy vội vào nhà ăn nhờ người ra dìu anh vào. Sau khi ăn tô cháo nóng từ bếp trưởng Toàn thì anh hồi tỉnh lại và nhận ra mình không ở nhà mà đang ở quán cơm quen thuộc. Anh áy náy:

– Thật không phải khi đêm hôm làm phiền mọi người…

Bếp trưởng Toàn cười:

– Vấn đề không phải là phiền hay không phiền, nhưng mọi người đang thắc mắc, tại sao đêm hôm anh không ngủ ở nhà mà lại đến đây?

Thanh Tùng ấp úng:

– Chuyện dài lắm, nói ra không tiện…

– Vậy anh nghỉ ngơi đi…

– Thôi tôi xin phép về nhà. Cảm ơn anh về tô cháo…

Khi anh về rồi. Bếp trưởng Toàn điện về cho vợ. Thật ra tuy không nói, nhưng tất cả nhân viên ở đây đều biết anh ta chính là chồng cũ của cô chủ. Chính vì thế bàn ăn số 2 thường dành cho anh ta, những hôm nào anh ta không đến thì bỏ trống. Không hiểu anh ta làm gì mà tại sao cứ đến quán ngồi từ sáng đến chiều, khi hết giờ thì lại lững thững ra về…

Nghe vợ bếp trưởng Toàn báo cáo thấy chồng cũ nằm lả người bên cổng quán. Thì Ngọc Huyền nói nhờ anh Toàn chăm sóc sức khỏe cho anh ta. Vì trời chưa sáng nên cô không gọi báo cho Quốc Trường tin anh ta đã trở về. Định rằng sáng mai sau khi xong công việc thì báo cũng chưa muộn…Nhưng dù đặt lưng cô dỗ giấc ngủ nhưng cô không tài nào chợp mắt được. Cô nghĩ nếu cứ kéo dài mãi tình hình này cũng không được. Có lẽ đã đến lúc cô phải làm một cái gì đó và đi đến quyết định mới xong…

Advertisement

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *