Thầm Lặng – Phần 4

Võ Ngọc Trí

Chị rất tức giận, vì cảm thấy mình giống như một trái bóng, hai người muốn đá sao thì đá. Chị cảm thấy bị ҳúc ρhα̣m, bị tổn thương trầm trọng.

Chị mời Tuấn ra khỏi phòng. Ngay lúc này, chị không muốn nghe bất cứ lời giải thích nào từ Tuấn.

Chị nhắn tin cho anh “Tôi không ngờ anh lại đối xử với tôi như vậy. Không biết là anh đang quan tâm tới tôi, hay đang lừa dối tôi nữa. Giá mà anh đừng xen vào, thì tôi và Tuấn đã có một mối quαп Һệ tốt đẹp rồi”. ”

Anh xin lỗi, tất cả là vì anh lo lắng cho em thôi. Tuấn là người tốt, rất hợp với em”. “Anh đang thương hại tôi à. Lúc còn ở với anh, anh biết là tôi đã mất khả năng tì-ภ-.ђ ๔.-ụ.ς rồi mà, sao còn mai mối tôi cho Tuấn”. “Cái Tuấn nó cần là một gia đình, chứ không phải chỉ tì-ภ-.ђ ๔.-ụ.ς. Nó biết em không còn hoàn hảo, nhưng vẫn thích em đấy thôi”. “Anh đừng có ngụy biện. Khi yêu thì vậy, nhưng ở với nhau lâu dài, các anh có buồn bực, có còn tôn trọng thương yêu vợ hay không”. ”

Em mất lòng tin quá rồi. Trước kia sống với em, anh vẫn chịu đựng được ba năm đó thôi. Cho tới khi em thuê vợ anh làm ô sin, anh mới bị gục ngã, vì anh rất khao khát có một đứa con”. “Anh nên nhớ, anh là một đạo diễn tồi, và viết kịch bản cũng dở tệ. Vì vậy, đừng bao giờ làm mai mối cho tôi nữa”. “Anh chỉ muốn em hạnh phúc thôi mà”. “Ngược lại, chỉ làm tôi ghét anh thêm”.

Vừa lúc ấy thì Tuấn nhắn tin cho chị “Xin lỗi em, vì anh không nói trước với em bọn anh là bạn học.

Anh gặp lại chồng cũ của em mới đây thôi, khi em đi làm thủ tục nhận con nuôi. Chồng cũ em ngấm ngầm nhờ anh quan tâm chăm sóc em. Nó đã kể với anh tất cả về em. Nó bảo mẹ con nó nợ ơn em. Nó sẽ không cưới cô ô sin, nếu em chưa ổn định cuộc sống.

Tuy quen em chưa lâu, nhưng anh đã kịp nhận ra rằng, em là một phụ nữ tuyệt vời. Cơ thể em không còn hoàn hảo, là vì trời bắt Ϯộι em như vậy, em đừng ʇ⚡︎ự ti quá.

Anh thật lòng thích em, dù chồng cũ em không nhờ vả, anh vẫn quý em. Anh không muốn em khổ, bị tổn thương thêm một lần nào nữa, nên anh tôn trọng ý kiến của em, dù em quyết định thế nào. Rồi thời gian sẽ trả lời, anh là người tốt hay xấu. Có điều, em đừng từ chối gặp anh, để thỉnh thoảng anh tới, nói vài câu xã giao cũng được, nha em”.

Chị vẫn đồng ý gặp Tuấn, nhưng không còn thoải mái vô tư như trước nữa, thay vào đó là sự ngại ngùng, giữ kẽ. Còn Tuấn, cũng không dám bày tỏ, quan tâm như trước. Anh ngồi nhìn chị nhiều hơn là nói.

Chị tâm sự với mẹ, mẹ chị khuyên “Con hãy tỉnh táo con ạ, không phải cứ ở chung một nhà mới hạnh phúc, nhiều khi ở riêng nhưng quan tâm tôn trọng nhau vẫn bền chặt. Mẹ chỉ nhắc con rằng, con mới vừa thoát ra khỏi một gia đình đấy, vết thương lòng chưa lành hẳn đâu con”.

Advertisement

Chị biết vợ anh sắp tới ngày sinh con cho anh, nhưng vẫn không được một danh phận nào. Chị cảm thấy mình có lỗi, với mẹ đứa bé. Là phụ nữ, chị nghĩ chắc là cô ấy tủi thân lắm. Chính chị đưa cô ấy vào hoàn cảnh này, nên chị phải có trách nhiệm cứu cô ấy ra.

Chị nói với Tuấn “Nếu anh thật lòng với em, thì hãy cho em thời gian suy nghĩ. Anh là người đàn ông tốt, em không muốn mất anh”. Rồi chị nhắn cho anh “Em và anh Tuấn đang quay lại tìm hiểu nhau. Anh ấy có vẻ thật lòng với em, nên em không nỡ chối bỏ tình cảm của anh ấy. Chỉ có điều, em băn khoăn về vợ con anh quá. Vì em, mà cô ấy bụng mang dạ chửa, vẫn chưa có danh phận nào. Em muốn tiến tới với anh Tuấn, nhưng mỗi lần nghĩ tới vợ anh, là em không thể an lòng được. Nếu anh cưới cô ấy, em và anh Tuấn thấu hiểu nhau, thì mọi chuyện tuyệt vời quá, tất cả chúng ta đều nhẹ lòng”…(Còn nữa)

Bài ntv ảnh st

Advertisement

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *