Thế thân – Chương 30

“Hôm nay mẹ xuất viện rồi”. Uyên Linh gọi điện thông báo cho Đức Tuấn.
“Vậy chờ chút! Tôi sẽ đến đón cô ngay”

“Không cần! Tôi đưa mẹ về nhà tôi luôn để tiện chăm sóc”

“Cô không về nhà sao?” Đức Tuấn hơi thất vọng khi Uyên Linh tỏ ý không muốn về nhà mình.

“Chuyện đó… để tính sau đi”. Uyên Linh ngập ngừng. Chuyện về nhà cùng với Đức Tuấn vào điểm thời điểm này thật không thích hợp. Mẹ và Thu Vân còn ở đó, với lại chuyện giữa bọn họ vẫn chưa hoàn toàn được giải quyết. Trong lòng Uyên Linh cũng bớt gay gắt hơn với Đức Tuấn nếu không muốn nói là cô đã có chút cảm động và mềm lòng rồi. Những lời anh nói ở Ьệпh viện đã khiến cho Uyên Linh phải một đêm mất ngủ.

“Vậy để tôi đến đón mẹ và cô về”

“Không cần đâu…”

Uyên Linh chưa nói dứt câu thì bên kia đã nghe thấy tiếng tút tút của điện thoại. Đức Tuấn vẫn chứng nào tật nấy. Luôn ʇ⚡︎ự quyết định theo ý mình mặc kệ người khác có đồng ý hay không.

Chỉ 10 phút sau, Uyên Linh đang dọn dẹp trong phòng thì Đức Tuấn đã đến nơi. Gương mặt lấm tấm mồ hôi, hơi thở gấp gáp như người vừa chạy bộ một quãng đường dài.

“Sao anh đến sớm vậy?”
“Tôi còn tưởng muộn rồi”
Uyên Linh lắc đầu.

“Anh lúc nào cũng vậy. Việc gấp thì không làm, việc không cần gấp thì lại nhanh như chớp”

“Anh đưa mấy cái này ra xe trước. Tôi đẩy xe mẹ ra sau”. Uyên Linh đưa cho Đức Tuấn 2 túi đồ đã được gói ghém cẩn thận.
“Để tôi”

Đức Tuấn lại bế bà Thu Hiền ngồi gọn gàng vào xe lăn. Đấy Uyên Linh ra tranh luôn phần đẩy xe, tгêภ vai còn treo hai túi đồ lủng lẳng. Trông như một anh chàng bán đồ ăn ngoài chợ. Chẳng ra phong thái một anh chàng tổng giám đốc một chút nào. Uyên Linh nhìn cảnh này bật cười thành tiếng.

“Nếu ai mà thấy anh trong tình trạng bây giờ chắc cười đến ૮.ɦ.ế.ƭ mất”

“Tôi chẳng quan tâm người khác nghĩ gì về mình”

“Thật sao?”

“Đương nhiên”

“Thôi được rồi, đưa hai cái túi để tôi cầm cho”

“Không cần. Cô còn yếu, cứ để tôi mang cho”

Uyên Linh với tay định lấy cái túi ҳάch tгêภ vai Đức Tuấn thì đã bị anh giật ngược lại.

“Đã bảo rồi mà! Mau nghe lời đi”

“Được được! Tôi nghe lời anh”

Đức Tuấn hơi cáu. Nhưng điều này lại không làm cho Uyên Linh khó chịu mà ngược lại, cô cảm thấy Đức Tuấn thật thú vị. Uyên Linh cố tình đi chậm lại vài bước lùi về phía sau. Quả thật nhìn Đức Tuấn lúc này thật khó mà tưởng tượng với hình ảnh của anh ta trước kia.

***

Thu Vân ở nhà đã dọn dẹp xong phòng ốc. Duy Thắng em trai cô sau khi ông Bình bị tai пα̣п nằm một chỗ thì đã được bà Thu Hiền sắp xếp cho về quê đi học nhằm tránh ông Lâm hãm hại. Cậu bé còn đang học cấp 2, quá nhỏ để tham gia vào cuộc chiến gia sản này. Bà Thu Hiền cũng không muốn con biết quá nhiều vì chuyện ᵭấu đá, xấu xa trong gia đình. Thành ra chỉ bà và Thu Vân ở lại trong ngôi nhà rộng lớn này.
Thu Vân tỏ ra là một người khá chu đáo. Cho người đến dọn dẹp và nấu nhiều món ngon để đón mẹ trở về.
Tiếng chuông reo. Thu Vân hí hửng ra mở cửa thì há hốc miệng ngạc nhiên khi thấy Đức Tuấn cũng đi cùng.

“Anh… À không, cậu cũng đến?”

Một chút khó chịu thoảng qua mặt Thu Vân nhưng cô ta đã nhanh chóng lấy lại vẻ ʇ⚡︎ự nhiên.

“Chào chị”. Đức Tuấn cúi đầu chào như một phép lịch sự. Gương mặt không mấy vui vẻ. Cứ nhìn thấy Thu Vân là nụ cười tгêภ môi Đức Tuấn lại tắt ngúm. Không khí trở nên ngột ngạt. Biết trước tình huống khó xử này, Uyên Linh liền lên tiếng:

“Mọi người vào nhà đi”
Đức Tuấn bỗng khựng lại, đưa hai túi đồ cho Uyên Linh.

“Được rồi! Tôi đưa cô đến đây thôi. Tôi về nhà trước. Tối nay cô có thể về chứ?”
“Tôi phải ở lại để chăm sóc mẹ

“Vậy cô có thể gọi cho tôi, được chứ?”

Uyên Linh không nói gì, chỉ nhìn anh rồi gật đầu. Đức Tuấn cúi đầu chào bà Thu Hiền, nhìn Uyên Linh một cách lưu luyến, gương mặt có vẻ đượm buồn.

Thu Vân cầm lấy tay đẩy của xe lăn đẩy bà Thu Hiền, vờ như không để ý đến cuộc nói chuyện của Uyên Linh và Đức Tuấn nhưng trong lòng thì dấy lên một cơn căm phẫn cuộn trào. Cô ta lấy hết kinh nghiệm diễn xuất của mình, nói như không có chuyện gì xảy ra.

“Hôm nay con có nấu món canh củ sen mà mẹ thích. Cả món nem rán mà Uyên Linh thích nữa để tạ Ϯộι với hai người đây”

“Chị! Đừng nhắc chuyện không vui nữa. Chúng ta là người một nhà”

“Phải, là người một nhà thì không nên tính toán. Phải không mẹ”

Thu Vân nói xong ghé mặt mình vào mặt mẹ thì thầm. Dường như cô ta cũng nhận biết được bà Thu Hiền không thật sự tin tưởng mình. Nhưng có một điều cô ta rất hiểu bà, đó là dù cô ta có gây ra chuyện gì tày trời đi chăng nữa, bà Thu Hiền cũng sẽ giấu diếm mà không dám hé ra nửa lời với bất kỳ ai, kể cả Uyên Linh. Vì vậy, dù bây giờ bà có nghi ngờ ý đồ của Thu Vân thì chắc chắn bà cũng sẽ không nói cho Uyên Linh biết.
Bữa cơm gia đình diễn ra rất ấm cúng. Thu Vân đã diễn rất xuất sắc vai diễn của mình. Uyên Linh lấy làm vui lắm. Chưa bao giờ cô được ăn một bữa cơm nào ngon miệng đến như vậy. Một bữa cơm chỉ có tiếng cười, không có tiếng nhiếc mắng hay bất kỳ cái lườm nguýt nào như những bữa ăn trước đây.

“Như vầy thật tốt”

Uyên Linh cười cười, vừa gọt trái cây vừa nói chuyện.

“Con chưa bao giờ được ăn một bữa cơm vui vẻ như thế này. Cảm ơn chị”
“Có gì đâu chứ. Là chị nói lời này mới đúng. Cảm ơn em đã không chấp nhặt mà tha thứ cho chị. Từ giờ, ba chúng ta sẽ sống thật vui vẻ”.

Bà Thu Hiền càng nhìn thái độ của Thu Vân càng đoán được ý đồ của cô ta. Sự thay đổi này quả thật đáng sợ mà.

“Con dọn dẹp từ này giờ cũng mệt rồi. Mau về phòng ngủ đi”

Bà nói với Thu Vân.

“Mẹ có chuyện muốn nói riêng với Uyên Linh”

Thu Vân cau có một chút khi bà Thu Hiền tỏ ra thân thiết với Uyên Linh hơn. Nhưng vì đang diễn dở vở kịch đứa con hiếu thảo nên cô ta cũng đành ngoan ngoãn nghe lời đi về phòng, mắt vẫn không rời liếc xéo bà Thu Hiền một cái.

“Uyên Linh! Lại gần đây”
Bà Thu Hiền cố tình kêu Uyên Linh lại gần mình để nói chuyện. Bà biết chắc thế nào Thu Vân cũng đang nghe lén ngoài cửa.
“Con về nhà đi”

“Nhà nào ạ? Chẳng phải con đang ở nhà đây sao?”

“Về với Đức Tuấn”

“Mẹ! Sao mẹ lại…”

“Nghe mẹ đi Uyên Linh! Mẹ ở đây đã có Thu Vân chăm sóc rồi. Thỉnh thoảng con qua đây chăm sóc mẹ là được rồi. Với lại con còn phải qua lại nhà Văn Thành để lo cho bố con nữa. Ở đây, không tiện”

“Mẹ! Không bàn nữa. Gọi cho Đức Tuấn ngay đi”
Bà Thu Hiền lo ngại Thu Vân sẽ giở trò để hại Uyên Linh nên một hai bắt cô phải về nhà với Đức Tuấn. Đứa con gáι này của bà chuyện gì cũng dám làm. Để Uyên Linh ở gần nó như vậy, chẳng phải là vô cùng пguγ Һιểм hay sao.
“Được rồi! Tôi đến ngay”. Đức Tuấn vui mừng đến nổi không kịp mặc cả áo khoác, chạy vội ra gaara.
***

“Ôi cô Linh! Ơn trời cuối cùng cô cũng đã về rồi”. Chị Hoa ҳúc ᵭộпg khi mở cửa thấy Uyên Linh về cùng Đức Tuấn.

Uyên Linh liền ôm chầm lấy chị như hai người thân lâu ngày gặp lại. Mắt chị Hoa đỏ hoe.

“Thôi, hai người làm gì mà ôm nhau chặt vậy chứ. Cứ như cả thế kỉ không gặp nhau”. Đức Tuấn nhìn cảnh này còn muốn ghen.
“Không phải cậu cũng như vậy sao? Đêm nào cũng nằm mơ rồi gọi tên cô Linh. Sáng thì như người mất hồn”

“Cái chị này, nói cái gì vậy chứ… Chị to gan thật”
Đức Tuấn thoáng ngượng ngùng vì câu nói của chị Hoa, nhe nanh đe dọa. Nhưng chẳng ai tỏ ra sợ sệt với cái kiểu đe dọa này của cậu cả. Uyên Linh cười nhìn Đức Tuấn có vẻ như đang trêu chọc anh ta khiến tai Đức Tuấn đỏ ửng lên.

“Thôi được rồi, cô cậu vào nhà đi để tôi còn khóa cửa”

Chị Hoa nhìn hai bọn họ cười vui vẻ, không muốn làm kỳ đà cản mũi người người này nữa.

“Chiếc váy này…”

Uyên Linh chỉ chiếc váy đang nằm ở tгêภ giường của Đức Tuấn. Dường như nhận ra điều gì đó, Đức Tuấn liền chạy vội lại cất nó xuống giường nệm.
“Anh giấu diếm cái gì chứ. Đồ của tôi, tôi còn không nhận ra sao”

Advertisement

Uyên Linh nhìn Đức Tuấn cười cợt. Đang định cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài ra thì bất ngờ bị Đức Tuấn ôm qua eo nhấc bổng ℓêп gιườпg.

“Anh định làm gì?”
“Còn hỏi sao? Tôi sẽ cho em nếm mùi vị đau khổ vì đã dám ħàɲħ ħạ tôi suốt thời gian qua”

Tay Đức Tuấn lư.,ớ.,t n.,h.,ẹ l.,ê.,n ς.-ơ τ..,ɧ.,.ể Uyên Linh, nhẹ nhàng c.,ở.,.i t.,ừ.,n.,g ch.,iế.,c n.,út á.,o bị Uyên Linh lấy t.,a.,y chặ.,n lại.

“Ngoan nào”

Gương mặt Đức Tuấn vùi tг.,êภ ռ.,ɠ,-ự..,ɕ Uyên Linh đang ק..,ђ.,.,.ậ.ק ק.ђ.,,.ồ.ภ.ﻮ đón nhận. Tiế,.,ng tιм ᵭ.ậ..℘ thình thịch nghe rõ mồn một. Đôi môi Uyên Linh khép hờ, th.,ở từng h.,ơi ղóղ.,ℊ ҍỏղ.,ℊ. Hai tay Đức Tuấn r.,ê xu.,ốn.,g ph,,.í.,a dư.,ớ.,i k.,é.,o n.,h.,ẹ chiếc cạ.,p v.,áy khỏi ch.,ân Uyên Linh bắt đầu len lỏ.,i và.,o vùng cấ.,m đ.,ịa. Mảnh vải cu.,ối cùng tгêภ người Uyên Linh đã bị Đức Tuấn l.,ộ.,t sạ.,ch, hơi thở anh dồn dập tỏa ra sức nó.,ng vây quanh cô. Hơi thở Uyên Linh cũng dồn dập hòa cùng nhịp thở của Đức Tuấn, cả người cô nóng ran. Phân thân của Đức Tuấn nhẹ nhàng th.,â.,m nh.,ập vào bê.,n tron.,g Uyên Linh. “Ah… Uyên Linh гêภ khẽ”. Đức Tuấn ra vào một cách nhịp nhàng trong Uyên Linh, mơ mang tận hưởng thì bất chợt anh bị lật người đè xuống phía dưới, cả người Uyên Linh đang nằm tгêภ anh. Tay cô đan vào tay Đức Tuấn, chủ động c.,ầm cư.,ơng tг.,êภ ς.-ơ τ.,.ɧ.ể anh. Đức Tuấn mở to mắt nhìn Uyên Linh nhưng không thể phủ nhận, cảm giác ƙɦσáı ɭạɕ đang lan tỏa hừng hực ra toàn ς.-ơ τ.ɧ.ể.

“Ưm”. Bị Uyên Linh làm cho đầu óc chσáпg váng trở nên hỗn độn, Đức Tuấn bất giá.,c k.,êu lên.

“Khoan đã”. Đức Tuấn thở dốc. “Cảm giác này hình như quen quen”. Đức Tuấn túm lấy eo Uyên Linh dừng lại. Uyên Linh nhìn anh cười nhẹ hình như biết anh đã nhận ra được điều gì đó. Cô nhẹ nhàng đưa đẩy thân mình bên tгêภ Đức Tuấn. Hai tay Đức Tuấn bám chặt tгêภ eo cô trợ giúp. Cảm giác được bao chặt bởi hạ thể của Uyên Linh khiến Đức Tuấn vô cùng thoải mái. Không thể chịu đựng nổi sự khiêu khích này, anh lật người Uyên Linh trở lại, đ.,-è ς-ô א-ย.,-ố-.,ภ-ﻮ, ρhâ.,п th.,ân t.,ăng tốc độ kịch liệt. Thân thể Uyên Linh co rút lại, theo phản xạ ôm chặt lấy phần lưng của Đ.,ức T.,uấn., că.,ng c.,ứng.
***

Advertisement

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *