Tìm Bố Cho Con – Chương 10

Ngọc Bích cùng bác sĩ Toàn chuẩn bị đồ ăn dưới nhà ăn còn Cung Tuấn và bố mẹ ngồi chơi với bé Bông ở phòng khách , một mình Quỳnh Hoa không ai nói chuyện cùng nên cô nằm lướt điện thoại ,bà Xuân ngồi chải đầu rồi tết tóc cho bé Bông

– Bông ngoan nhé để bà tết tóc cho Bông nhé..

– Dạ bà nội.

Rồi hai ông bà ngồi nói chuyện với nhau

– Con bé ngoan quá ông ạ, giờ mà tụi nó đẻ cho mình một đứa mình bế ẵm thì thích quá ông nhỉ?

– Ừm giờ mình chỉ trông chờ vào thằng Tuấn thôi chứ cái Hương là hết hy vọng rồi bà nhỉ?

Bà Xuân chẹp miệng rồi nói

– Ông nói đúng đấy chúng ta không trông chờ gì ở cái Hương được đâu, tôi bất lực rồi.

– Tôi cũng vậy.

Quỳnh Hương nghe vậy cô bực quá gắt lên

– Bố mẹ bị làm sao vậy hả, con Bông đâu phải là con của thằng Tuấn đâu , bố mẹ thương nhầm người rồi đấy.

Bà Xuân liền nói

– Chả sao cả, giờ bé Bông là cháu nội của mẹ những chuyện khác mẹ không bận tâm đâu.

– Con không còn gì để nói với mẹ nữa rồi, cả thằng Tuấn nữa con không thể hiểu nổi luôn,được rồi bây giờ cứ để thằng Tuấn lấy cái Bích đi nhưng với một điều kiện là cái Bích phải đưa bé Bông về trại trẻ mồ côi không được cho bé Bông ở đây được, nhà mình đồng ý cho thằng Tuấn lấy cái Bích chứ nhà mình không có trách nhiệm phải nuôi con Bông .

– Tại sao lại thế, tại sao nhà mình lại không thể nuôi cái Bông?

– Vì cái Bông là con riêng của con Bích mà , thằng Tuấn và gia đình mình không có trách nhiệm phải nuôi con Bông mẹ hiểu chưa?

– Mẹ không cần hiểu bây giờ cá vào ao nhà ai thì nhà đó được, với lại chúng ta không thể chia rẽ mẹ con cái Bích được cái Bích sẽ không đồng ý đâu.

– Nó không đồng ý thì thôi , gia đình mình cũng đâu cần nó chứ.

Cung Tuấn lúc này mới lên tiếng

– Chị Hương em nhịn chị lâu lắm rồi đấy, bé Bông mới chỉ là đứa bé 6 tuổi nó có tội tình gì mà mình lại bắt nó phải xa mẹ nó chứ, em nói luôn cho chị biết là em coi bé Bông như con ruột của em rồi chị ạ, nếu chị chúc phúc cho em thì em cảm ơn còn không thì cũng không sao em tự quyết định cuộc sống của mình chị có cấm cản em thế nào thì cũng không thể thay đổi được quyết định của em đâu , chị hiểu lời em nói chưa ?

Quỳnh Hương ngiến răng rồi nói

– Chỉ có thằng ngu mới đi nuôi con của người khác như thế thôi Tuấn ạ.

– Em ngu cũng được còn hơn nhiều người khôn ngoan nhưng không có một đứa con nào để nuôi cả.

– Cãi cùn à???

– Chị cứ lo cuộc đời của chị đi còn cuộc đời của em thì tự em lo được.

.,

Một mình Quỳnh Hương không thể đấu lại với cả nhà được nên cô ôm bực dọc trong lòng rồi tới khi cả nhà ngồi ăn cơm nhìn thấy mẹ cứ gắp thức ăn cho bé Bông và nựng bé Bông như nựng cháu ruột vậy Quỳnh Hương lại càng tức hơn , cô nuốt nỗi ấm ức vào trong lòng và tìm cách trả đũa Ngọc Bích và bé Bông..

Ăn uống xong Ngọc Bích và Cung Tuấn dọn dẹp bát đũa còn Toàn thì đi pha trà bé Bông thì ngồi chơi đồ chơi búp bê , Quỳnh Hương ngồi nhìn về phía Bông

” Con nhỏ đáng ghét, mình ghét cả hai mẹ con nhà nó”

Sau đó Quỳnh Hương thấy ấm nước nóng mà Toàn vừa cắm để pha trà ở trên bàn trong đầu cô chợt nảy ra một suy nghĩ xấu xa.. Quỳnh Hương đảo mắt xung quanh thấy không ai để ý tới mình cô liền đứng dậy đi về phía ấm nước nóng rồi cầm lại chỗ bé Bông , Quỳnh Hương cố ý để ấm ước ngay sát mép ngoài bàn chỉ cần bé Bông với tay là bình nước nóng sẽ bị đổ thẳng vào người luôn, sau đó Quỳnh Hương đi ra ngồi nói chuyện với bố mẹ như không có chuyện gì sảy ra cả..

Tôi và Cung Tuấn rửa bát ở trong bếp Toàn còn vào trêu chúng tôi

– Chúc mừng hai người nhé , hai bác đồng ý rồi giờ chỉ chờ ngày đẹp nữa thôi là tôi được ăn cỗ rồi nhỉ?

– Cậu cứ chuẩn bị phong bì dầy vào nhé.

– Tưởng gì chuyện nhỏ thôi, hai người cứ cưới đi .

– Thế cậu và chị gái tôi thế nào rồi.

– Tôi cũng không biết nữa , cô ấy cứ bơ tôi ý.

– Cậu đừng nản lòng , chị gái tôi tính hơi trẻ con thôi nhưng được cái tốt tính lắm đấy.

– Tôi biết rồi, biết đâu cậu cưới vợ xong thì chị gái cậu cũng cưới chồng thì sao hehe..

– Tôi cũng mong là vậy lắm , thế thì tôi phải gọi cậu là anh rể à?

– Đúng rồi , cậu gọi anh rể từ bây giờ đi là vừa.

– Ấy khôg được, bao giờ cậu lấy chị gái tôi rồi tôi mới gọi nhé. Gọi từ bây giờ để thiệt à..

Chúng tôi vừa dọn dẹp vừa trêu nhau vui vẻ , xong xuôi chúng tôi cùng đi lên nhà ngồi uống nước và nói chuyện tiếp..

Bà Xuân vẫy bé Bông lại bà gọt táo cho Bông ăn rồi bà bảo Quỳnh Hương

– Hương lại cầm siêu nước nóng lại đây để pha trà đi.

Quỳnh Hương chẹp miệng kiểu khó chịu nhưng cô vẫn đứng dậy và đi lại để cầm siêu nước nóng lại cho mẹ cô… đúng là gieo nhân nào thì gặp quả nấy Quỳnh Hương chưa hại được bé Bông thì cô đã bị nghiệp quật cho tơi tả rồi

Quỳnh Hương vừa đi lại chỗ siêu nước nóng thì siêu nước nóng đổ thẳng vào chân cô do khi nãy cô để bình nước nóng sát ngoài mép bàn để bẫy bé Bông,, thế nhưng chưa bẫy được ai thì cô đã tự hại mình rồi ,, chân cô bị bỏng nặng luôn ,Toàn vội vàng đưa Quỳnh Hương vào bệnh viện để điều trị vết bỏng..

Sau lần gậy ông đập lưng ông thì Quỳnh Hoa cũng bớt ghê gớm hơn một chút, những ngày cô điều trị bỏng trong bệnh viện luôn có Toàn túc trực bên cạnh để chăm sóc cô, cũng nhờ đó mà tình cảm của hai người đi theo chiều hướng tốt hơn

[..]

Sau một tuần Quỳnh Hương được bác sĩ Toàn chăm sóc đặc biệt ở bệnh viện thì Quỳnh Hương được về nhà, chân cô đã đỡ đau và có thể đi lại được, Quỳnh Hương về nhà cô vui vẻ lắm

– Mong mãi mới được về nhà chứ nằm mãi ở viện chán lắm mẹ ạ.

– Ừm về nhà bao giờ cũng thoải mái hơn mà con

– May là hàng ngày được ăn cơm mẹ nấu đấy, chứ cơm ở bệnh viện khó nuốt lắm, mà dạo này tay nghề của mẹ càng ngày càng tiến bộ mẹ nấu ngon quá trời luôn ạ.

Bà Xuân thản nhiên nói

– Những ngày con ở trong bệnh viện là cái Bích nó nấu cơm rồi nó mang vào cho con đấy, chứ mẹ bận bao việc thời gian đâu mà nấu cơm rồi mang vào viện cho con.

Quỳnh Hương trợn tròn mắt lên

– Là con Bích sao.., không thể nào..

– Không tin con hỏi bố con là rõ, cái Bích nó ngoan nó tốt tính chứ là đứa khác thì không có chuyện đó đâu thế mà con còn ghét bỏ nó thì mẹ cũng chịu con đấy..

Quỳnh Hương im lặng không nói gì bởi cô chưa bao giờ nghĩ tới chuyện này cả,cô đi về phòng nằm nghĩ ngợi lung tung..

Nằm ngủ một lúc thì bà Xuân gọi cửa khiến Quỳnh Hương tỉnh giấc

– Hương ơi dậy ăn cơm..

Quỳnh Hương dậy rồi đi ra ngoài cô ngạc nhiên khi thấy Ngọc Bích đang nấu cơm .

– Chị dậy rồi ạ, chị ngồi chờ em 3 phút là có cơm ăn nha chị.

Quỳnh Hương đi lại gần nhìn Ngọc Bích với ánh mắt khó chịu

– Ai thèm ăn cơm cô nấu chứ

– Em nấu những món chị thích ăn đó chị, em nấu ngon lắm đấy chị không ăn là phí lắm đó.

Quỳnh Hương liếc nhìn thấy món mực chiên và món sườn nướng thơm phức cô nuốt nước bọt và nghĩ trong bụng

” Nhìn ngon thế đúng những món mình thích”

Tôi dọn cơm xong rồi gọi chị Hương

– Chị ơi ra ăn cơm ạ.

Quỳnh Hương quay mặt đi không trả lời, bà Xuân liền gọi

– Hương ra ăn đi con đừng phụ lòng em nó, em nó đang mang thai mà vẫn chịu khó nấu nướng cho mẹ con mình ăn đấy con ạ.

Quỳnh Hương cau mày lại nói

– Ngọc Bích đang mang thai sao, với một quả thận mà nó cũng mang thai được sao?

– Được chứ , mẹ nói rồi sức khoẻ của thằng Tuấn với cái Bích hoàn toàn khoẻ mạnh bình thường mà , một quả thận thì có làm sao,bây giờ công nghệ hiện đại lắm không có vấn đề gì là không làm được nhé ,thôi con ra ăn cơm đi, nhanh lên cái món sườn nướng này phải ăn nóng mới ngon con ạ.

Quỳnh Hương thở dài rồi đi ra bàn ăn, nhìn những món ăn mình thích và thái độ ngoan hiền lễ phép của Ngọc Bích thì Quỳnh Hương cũng có chút động lòng, cô nghĩ bây giờ ngoài việc tác thành cho hai đứa thì cô cũng không còn cách nào khác nữa, cô nghĩ tới đứa con trong bụng Ngọc Bích cô thở dài

” Nó đang mang thai đứa con của thằng Tuấn , nó cũng là cháu của mình là giống nòi của nhà mình Mình muốn cấm cản cũng không đành lòng mà”

Từ hôm đó Quỳnh Hương không chửi Ngọc Bích nữa, hàng ngày Ngọc Bích tới nhà nấu cơm dọn dẹp cô cũng không nói gì nữa, nhưng mấy hôm nay cô thấy mình lạ lắm, cô thấy Ngọc Bích ngồi ăn sung ăn soài chấm gia vị mà cô thèm nhỏ dãi luôn, cô cứ đi qua đi lại chỗ bàn Ngọc Bích đang ngồi ăn để xem Ngọc Bích có bảo gì mình không nhưng không thấy Ngọc Bích bảo gì cô liền nói

– Có bầu mà ăn mấy cái thứ không có chất thế à?

Advertisement

Tôi vừa ăn vừa trả lời

– Do em nghén đồ chua đó chị, em thèm lắm không ăn không chịu nổi chị ơi.

Quỳnh Hương nuốt nước bọt rồi hỏi

– Ngon không?

– Em nghén thì em thấy ngon lắm luôn, soài bao tử ngon lắm chị ạ, chị có ăn thử một miếng không?

– Có..

Thế rồi chị Quỳnh Hương ngồi xuống ăn rồi tấm tắc khen ngon

– Ngon phết nhỉ?

– Ngon mà, chị cứ ăn đi để em đi lấy thêm ít gia vị nhé.

Tôi đi lấy ra vị xong quay ra đã thấy chị Quỳnh Hương ăn gần hết đĩa soài rồi, rồi tôi lại ngồi gọt soài cho chị ấy ăn , gọt tới đâu chị ấy ăn tới đó như kiểu ăn thay cơm vậy tôi mới hỏi

– Em Tưởng em nghén em mới ăn nhiều thế mà chị cũng ăn nhiều không kém em vậy?

– Ngon lạ miệng mày ạ, mai mày lại mua nữa nhé.

– Vâng nhìn chị ăn như kiểu đang nghén ý ..

– Cái con này tao còn chưa có bạn trai thì sao mà nghén được , ăn nói tào lao.

– Vâng vâng em quyên ạ.

Rồi chị Quỳnh Hương đang ăn chị ngừng lại mặt chị đần thối ra

– Từ đã… tao nhớ rồi, cái đêm tao say rượu…

– Chị say rượu khi nào ạ??

– Hơn một tháng trước lúc tao cãi nhau với mẹ và thằng Tuấn tao ra thuê khách sạn ở… rồi ..

Tôi tò mò hỏi

– Rồi sao hả chị????

– Chết tao rồi có khi tao mang thai rồi.. cái tên Toàn chết tiệt này nữa.. tao mà gặp tao chôn sống nó ..

– Chị có thai với bác sĩ Toàn ạ??

– Tao đang đoán thế không biết có phải không nữa..

– Vậy chiều em đưa chị đi khám nhé.

– Ừ .. à chuyện này mày giữ bí mật nhé, mẹ mà biết mẹ chửi tao chết đấy.

– Vâng chị.

Tới chiều tôi đưa chị Quỳnh Hương đi khám kết quả là chị ấy mang thai thật và dự kiến sinh giáp ngày với tôi nữa,chị Quỳnh Hương cứ lo lắng mãi chị ấy đang phân vân nửa muốn giữ đứa bé nửa lại không nhưng bác sĩ Toàn đã xuất hiện kịp thời và ở bên chị ấy cả ngày nịnh chị ấy nên chị đã nguôi nguôi và đồng ý để Toàn chịu trách nhiệm với chị và đứa con trong bụng …

Hai tháng sau tôi và Cung Tuấn tổ chức đám cưới và chị Quỳnh Hương cũng sắp theo chồng là bác sĩ Toàn , thời gian cứ trôi qua và tôi với chị Quỳnh Hương lại càng thân thiết , chúng tôi cùng mang thai và dự kiến sinh cũng cùng nhau , nên chị em tôi cùng nhau đi thăm khám cùng nhau đi ăn uống , đi đâu chị em tôi cũng đi cùng nhau , tình cảm chị em càng về sau càng gắn bó..mẹ chồng tôi thi thoảng vẫn trêu chị Hương rằng chị có thai cái là chị thay tính đổi nết nhiều tới mức không ai nhận ra.

Cuối cùng thì một đứa mồ côi như tôi đã tìm được bến đỗ hạnh phúc của cuộc đời mình , tôi có một gia đình hạnh phúc một người chồng tâm lí yêu thương vợ con và hai đứa con xinh xắn , mọi thứ đều tốt đẹp còn hơn cả sự mong đợi của tôi và đó là sự bù đắp to lớn của ông trời dành cho tôi qua những năm tháng cơ cực mà tôi đã phải chịu đựng..

” Cám ơn vì tất cả”

[..]
Advertisement

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *